Ngôn tình

Ngôn tình

Cái tựa thì to tát bao quát nhưng chuyện nói thì lặt vặt cá nhân thôi.

Thứ nhất tôi sẽ không nói bạn phải làm một người đọc người xem thông minh trong biển truyện phim ngôn tình. Cái đó đã có rất nhiều người nói rồi và nói rất hay mà nói chung thì tôi không thấy có cái gì thay đổi hết nên thôi tôi không nói nữa.

Thứ hai tôi sẽ nói ý kiến riêng tôi là tôi thích ngôn tình vì tôi rất thích cho là phụ nữ là để được đàn ông nâng niu và tôn thờ. Cái này có rất nhiều truyện phim ngôn tình diễn tả và diễn tả khá hay nhưng tôi vẫn thấy có mấy truyện và mấy phim không diễn như vậy và đương nhiên là không hay. Nói chi tiết ra là nữ chính tính cách kỳ lạ cứ để cho nam chính hành hạ và rẻ rúng. Nội dung đưa đến tình cảnh của nàng nó tầm bậy không để đâu cho hết. Kết thúc buồn là có người chết (tôi vui) và kết thúc vui là nữ chính tỉnh ruồi làm lành với nam chính (tôi cần đi vệ sinh).

Thứ ba tôi thích nữ cường của ngôn tình và thường nữ này là nữ phụ. Nữ này thường cũng là không ngu và tất nhiên sẽ không cư xử như thiên thần (kinh) tới từ phần bị chối bỏ của thế giới tức là nữ chính, mặc dù để rồi sau đó cả thế giới sẽ quỳ lạy nữ chính và chối bỏ người phụ nữ bình thường này. Mặc dù vậy thi thoảng tôi cũng thấy nữ chính có tính cách dữ dội và thông minh làm tôi rất mừng và cũng vì vậy tôi vẫn đọc và xem ngôn tình. Ví dụ xa nhất là Bộ Bộ Kinh Tâm của Đồng Hoa được Đường Nhân dựng phim. Ví dụ gần nhất là phát hiện ra Nam Tiêu Tương Gặp Nữ Tấn Giang của tác giả Thiên Cưu. Trời không phụ người có lòng và có gu.

Thứ tư cũng là cuối cùng tôi ghét người đọc truyện và xem phim ngôn tình không có gu và không có lòng. Kiểu người này không dính dáng tới kiểu người thông minh mà tôi đã nói ở điều thứ nhất. Người tới với ngôn tình nô lòng nô gu không phải là người ngu mà là làm biếng. Họ cứ tới với tâm lý muốn nhận rồi nhận cái gì cũng được chứ không thèm mất công suy nghĩ cái gì nên nhận nên không. Thành ra họ cũng không đề phòng các loại căn bã của ngôn tình như loại truyện giả bộ lãng mạn chứ thật ra là dọn đường cho nam chính đi lăng nhăng và nữ chính có thể trao thân bất cứ khi nào nam chính ra trận (các bạn gái ơi đây là cái bẫy). Hoặc loại phim mà nữ chính có cái mác ngây thơ thụ động đến nỗi tự hại mình rồi hại người một cách vô cùng xàm xí. Nói đến đây thì thôi tôi lại không ghét những fan ngôn tình kiểu hời hợt nữa, họ thật ra trước nhất cũng là đang tự làm hại chính mình.

333772-44411-13

Hết.

5 phim Hàn lãng mạn tạm biệt 2015

Tình yêu là đề tài muôn thửu khiến người ta xao xuyến. Bởi trong đời, dù là ai đi nữa, ta cũng từng đắm mình vào ái tình phong ba. Người bình yên trôi qua, kẻ lại chẳng thể thành tựu. Để rồi, trong ta đâu đó cũng khắc chút kỷ niệm vào lòng nỗi nhớ, có thể vui, có thể buồn, mà cũng có thể … đơ đơ.

Ta nhớ về tình yêu, nhớ những nuông chìu say đắm, hay nhớ về khắc khoải chơi vơi? Top 5 phim Hàn lãng mạn này dành để tạm biệt năm 2015, và để dành cho Valentine sắp tới, để lỡ ai rảnh vào dạo đó thì có thể  tìm được không gian đầy ái tình bù đắp chút cô đơn. Chuẩn bị tải phim bây giờ là vừa rồi:)

Thứ tự phim được sắp xếp theo chiều tăng dần tính lãng mạn. Và tôi chỉ đảm bảo tính lãng mạn mà thôi. Read the rest of this entry

Nhìn lại phim truyền hình 2015

reply-1988

2015 là một năm thú vị của phim truyền hình Hàn Quốc và Trung Quốc với nhiều phim xem rất được, điều đáng tiếc là cả năm lại thiếu đi một bộ phim thật sự xuất sắc, thật sự thuyết phục. 2015 cũng đánh dấu sự nở rộ của những tác phẩm đi theo văn học mạng, hứa hẹn sẽ trở thành dòng IP chính của phim truyền hình cũng phim truyền hình, chi phối xu hướng phim năm 2016. Phim 2015 tôi xem cũng tương đối nhiều nếu so với các năm trước nên mới có bài reiview này, nguyên nhân căn bản nhất, không phải vì 2015 có nhiều phim hay, mà bởi vì phim cũ xem hoài cũng hết thì phải xem phim mới chứ sao haha. Chúc mọi người một năm mới vui vẻ. Read the rest of this entry

Bắc Kinh Cố Sự

Bắc Kinh Cố Sự

Tác giả Bắc Kinh Đồng Chí. Chính là nguyên tác sách của phim điện ảnh Lam Vũ chiếu năm 2001, rất nổi tiếng. Nhờ phim Lưu Diệp đoạt ảnh đế Kim Mã. Đạo diễn là Quan Cẩm Bằng. Nam chính thứ hai là Hồ Quân.

Tôi thuộc về thế hệ lớn lên với tư tưởng tình yêu bắt đầu với Adam và Eva, hôn nhân là của đàn ông và đàn bà. Nhưng khi thời đại cũng trưởng thành hơn với cái nhìn vị tha, và thậm chí còn là nhiệt tình ủng hộ, đối với người đồng tính, thì tôi cũng có thể đứng nhìn một đôi nam-nam, hay nữ-nữ cùng nắm tay nhau đi trên phố.

Trung Quốc có một dòng văn gọi là đam mỹ. Có những sách truyện đam mỹ chà đạp tư cách nhân vật nữ để tôn vinh sự cao thượng của những nhân vật nam và mối tình đồng tính của họ. Từ đó lại sinh ra một bộ phận đọc giả có thể nhục mạ mọi người nữ mà họ cho là cản trở tình yêu nam-nam, thậm chí là trong một câu chuyện không thuộc thể loại đam mỹ.

Tôi xem đam mỹ hay những gì chỉ có một ít ẩn ý đam mỹ, thì cũng đều chú ý đến cách tác giả xây dựng nhân vật nữ. Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân. Cái mình không muốn chịu thì cũng không đẩy cho người khác. Sự tôn trọng nhân vật nữ trong câu chuyện tình yêu nam-nam, không chỉ chứng minh sự tự trọng của nhà văn, nhà làm phim, mà cũng là chứng minh tinh thần quân tử của nam giới vậy. Một tinh thần bất diệt bất cần khuynh hướng luyến ái.

Lam Vũ đã làm tốt điều đó một, Chuyện Cũ Ở Bắc Kinh làm tốt mười. Tôi rất vui đã đọc truyện, và rất biết ơn dịch giả Padini ở đây https://moroccanroses.wordpress.com/mục-lục-beijing-story/
Truyện miêu tả nặng những cảnh làm tình. Mong bạn đọc chưa chuẩn bị KỸ thì đừng xem.

Tôi thích truyện hơn phim, thích Chuyện Cũ Ở Bắc Kinh hơn Lam Vũ, thích sự công bằng ngay từ cái tựa, thích vẻ buồn bã xa xưa lặng im mà tràn đầy cảm xúc trong từng câu văn nhưng đến khi bùng nổ cũng có thể vô cùng dữ dội, và đương nhiên, thích hình ảnh người nữ được miêu tả trong truyện.

Đấy là chuyện tình của hai người đàn ông, Hãn Đông và Lam Vũ, nhưng lên phim thì chỉ còn Lam Vũ. Và Kim Mã chỉ chọn đôi mắt buồn, động thái quê mùa, chân thành, si mê của Lưu Diệp trong Lam Vũ để xưng Ảnh Đế. Còn Hồ Quân của Hãn Đông… một bộ phận chính của phim, linh hồn của sách, nguồn gốc mọi vấn vương, và sự yêu thương dành cho Lam Vũ, sau bao nhiêu lầm lỡ. Sự thật Lam Vũ rất đẹp, đẹp từ bên ngoài, đến bên trong, đẹp đến không ngờ, không tưởng, trồng rễ mến thương vào lòng khán giả là đúng, thậm chí, phim còn nhấn vào Vũ rất nhiều. Nhưng truyện, được viết từ góc nhìn của Hãn Đông, cái thức thời, xảo trá, thực dụng đến bỉ ổi, yêu mà còn nhìn dư luận, của Đông, mang đến cảm giác gần gũi. Sự rung động cũng chân thật. Hãn Đông vừa làm nổi bật Lam Vũ- một hình tượng đẹp đến mức xa vời, lại vừa đặt người đọc vào hiện thực trần trụi, xót xa. Không có gì là hoa mỹ, chỉ có tư lợi. Nhưng cá nhân hèn mọn ích kỷ đó không thể kìm chế mà vẫn hướng thiện, duy mỹ. Như hạt mầm cỏ dại vùi trong đất bẩn vẫn cố vươn đến ánh sáng và gió của trời cao, nứt đất thành cây. Vũ yêu Đông là tình yêu không cần gì cả, nhưng Đông yêu Vũ chính là sự trăn trở và đòi hỏi quyết tâm. Tình yêu đó, theo tôi, mới chính là tình yêu trưởng thành. Một tình yêu không cô độc mình trong cố chấp ảo tưởng, mà còn nhận ra được xung quanh, còn dành cho dư luận, lễ giáo, dành cho thời đại dẫu là lạc hậu của lúc ấy, một sự quan tâm, suy xét, tôn trọng. Tình yêu của Đông là tình yêu của người đàn ông từng trải và biết cân nhắc, gánh vác. Vì đã trải qua nên mới biết là đó chính là yêu, là duy nhất. Vì biết cân nhắc nên đã buông tay, cho mẹ già đừng nhọc lòng, cho vợ đừng khổ tâm. Nhưng cũng chính vì dám gánh vác, mà cuối cùng Đông đã cãi lời mẹ, ly dị vợ, và chạy đến quỳ gối dưới chân Vũ. Tôi không cần anh hùng, cũng không nhất định phản anh hùng, tôi chỉ thích con người có thể một lúc nào đó đã tiểu nhân nhưng khi cần gấp nhất thì vẫn có được phong phạm quân tử. Như sự thật chẳng có gì vĩnh viễn, chẳng có người hoàn hảo. Đòi hỏi sự tuyệt đối chỉ là tự lừa dối mà thôi. Đó cũng là sự công bằng mà truyện đã có được, nhưng phim thì không.

Phim có lẽ hơn truyện ở hình ảnh Lam Vũ, à không, hình tượng Lam Vũ. Vai diễn của Ảnh Đế kia mà. Vũ của phim có cái nhìn buồn, nụ cười hiền, cả khi giận, khi khóc cũng như cam chịu. Nhưng Vũ không phải là đàn bà, không dùng sợi tóc mỹ nhân buộc chân lang quân, không nín nhịn kiểu nhi nữ thường tình e ấp, ngần ngại. Dịu dàng của Vũ là trói buộc chắc chắn như xiềng xích, bởi Vũ tuy nhường đó, mà vẫn hiểu Đông, vẫn không bao giờ để Đông coi thường mình. Dịu dàng của Vũ là sự ra đi dứt khoát, Vũ đi chỉ vì Đông không dám ở gần Vũ nữa, làm khó nhau chỉ đau đớn thêm mà thôi, đó vẫn là nhường, là thương. Nhưng lúc chia tay rồi, mặc cho Đông đòi giúp đỡ, Vũ vứt lại toàn bộ nhà, xe, quà tặng, không một lần liên lạc với Đông. Cái cứng cỏi đó càng làm Đông phải nhớ, tiếc. Sau này Đông quay về luỵ Vũ, Vũ còn lạnh lùng nữa đấy. Vũ điện ảnh khá là sinh động, Lưu Diệp diễn rất tốt. Nhưng tôi nói rồi, tôi thích truyện. Vũ của truyện trầm tĩnh hơn, mà bùng nổ mạnh hơn. Vũ của phim không đủ sâu sắc như Vũ của truyện. Nhất là khi phim cứ nhấn vào Vũ. Trong khi truyện là để Đông nói về Vũ, nói bằng con tim yêu thương và đầu óc cố phân tích, nhưng Vũ như ngoài tầm của Đông. Một người thành thật tự nhiên cứ như vậy mà nhìn rõ đối phương không tốn công sức, còn người kia càng cố phân tích chỉ càng thấy mình không bắt được nội tâm của người nọ. Nhưng không hiểu hết mà không xa cách, chỉ càng thấy muốn đến gần, muốn tận tâm để cố nắm bắt một lần nữa. Đó là nghịch lý, cũng phức tạp như tình yêu vậy. Như Vũ cuối cùng đã hy sinh cả tương lai vì Đông, mà không hề giải thích, càng không oán trách. Tình yêu cao thượng mà lại lặng im quyết liệt như vậy, phim cũng không gợi ra nhiều cảm xúc như truyện, vì , vẫn lý do kia, phim nhấn vào Vũ, còn truyện để Đông kể về Vũ. Một tình nhân nói về nỗi ân hận của mình đối với một tình nhân khác. Từng câu thong thả, mà rót vào lòng cảm phục, thiết tha. Rất tiếc là cả truyện lẫn phim đều kết thúc bằng cách cho Vũ bị xe tông chết, Đông thế nào lại vẫn đám cưới với đàn bà, và cả đời nhớ nhung Vũ. Cái kết thúc rõ ràng là cố gắng hiện thực hoá một chuyện tình cấm kỵ ở thời đại cổ hủ, nhưng thành ra là hụt hơi với sự nên thơ và giằng xé vốn dĩ đã rất “đời” trong xuyên suốt tác phẩm. Nhất là truyện, tốt như vậy. Tôi lẽ ra còn vương vấn, ngẩn ngơ nhiều lắm với Bắc Kinh Cố Sự mà vì tác giả cho vào sự phũ phàng vụng về, cố sức tàn nhẫn một cách đột ngột mà hoá ra vô lý, vô duyên. Nên tôi tỉnh hẳn. Bắc Kinh Đồng Chí muốn chuyện tình Đông Vũ làm người đọc phải đau xót cùng cực chăng? Nhưng tôi cũng đã nói rồi, đòi hỏi điều tuyệt đối chỉ là tự lừa dối mà thôi.

Tuy nhiên tác giả không lừa mình lừa người với nhân vật nữ Lâm Tĩnh Bình, người vợ đầu tiên của Hãn Đông. Nguyên nhân tan hợp của Đông Vũ. Chìa khoá vĩnh viễn mở cửa trái tim Đông, để Đông biết mình thuộc về Vũ. Đàn ông khi yêu có thể mù quáng, nhưng đàn bà lại có thể nhạy cảm và sáng suốt lạ thường. Huống gì cô Lâm còn là một nữ lưu trí thức. Sự thông minh đàn bà và “sợi tóc mỹ nhân” đã khiến Đông cảm động, đến mức đoạn tuyệt Vũ để kết hôn. Nhưng sau đám cưới… truyện thực sự viết rất tốt. Sau đám cưới là hiện thực, là sự va chạm làm mọi thứ từ mù mờ của rung cảm tình mới, trở nên rõ ràng với ý thức về sự thân quen. Hãn Đông mãi mãi không thể thân quen với Tĩnh Bình, vì tình cảm quen thân không thể phai mờ ấy chỉ dành cho Lam Vũ mà thôi. Và Tĩnh Bình đương nhiên nhận ra. Tôi thích truyện nhất là ở đây. Ở chỗ người nữ không bị chà đạp, biến dạng để tôn vinh tình yêu đam mỹ. Mà sự thật thì nếu đã là tình yêu thì cần gì phải bóp méo, giày xéo cái gì để toả sáng nữa chứ. Bản thân của tình yêu đã là điều đứng trên tất cả rồi. Bình cũng thực dụng như Đông, nhưng đã vì yêu thật mà mới cưới, cưới rồi thì với tư cách là vợ có thể ghen, mà đã ghen thì sẽ trả thù. Tác giả để Bình hại Vũ một cách lịch sự, thâm độc mà không đẫm máu. Người đàn bà chỉ muốn bảo vệ gia đình cô ấy mà thôi. Và cô ấy có học, biết cư xử, biết suy nghĩ. Hãn Đông ly dị Tĩnh Bình khi biết ra việc làm của vợ. Tĩnh Bình đồng ý chia tay, nhưng đòi bồi thường một khoản tiền lớn. Tĩnh Bình cuối cùng vẫn thực dụng, vẫn lấy tiền để bù đắp việc mất chồng, suy ra tình yêu của cô ấy không thể sánh bằng tình yêu của Lam Vũ, con người không cần bất thứ gì mà chỉ cần Hãn Đông, rời xa Hãn Đông là ra đi tay trắng, không thèm mang theo bất cứ tài sản gì. Vì Lam Vũ là con người như vậy nên Hãn Đông mới yêu, mới quen, mới biết là không thể bỏ lỡ. Tĩnh Bình thua không phải vì đã ra tay độc ác, cô ấy thua chỉ đơn giản vì cô ấy tranh giành điều từ đầu vốn đã không thuộc về mình, cũng không phải điều mình quý giá nhất. Tôi thực sự rất mến phục tác giả vì đã viết ra câu chuyện của Tĩnh Bình theo cách này. Một cách nhẹ nhàng, đơn giản, nhưng ẩn ý sắc sảo. Nữ phụ của đam mỹ dù xấu xa, nhưng vẫn là có lý do, vẫn có thể kìm chế và suy nghĩ vì là một nữ lưu trí thức. Tác giả còn cao tay hơn khi cho Đông đồng ý đưa tiền cho Bình, và sau này khi thú thật mọi chuyện với Vũ, Vũ cũng chỉ chửi Bình một câu, rồi thôi. Tình yêu thực sự là vô giá, người tình thực sự khi đã về với nhau là có thể chịu đựng được tất cả đau khổ, thậm chí còn có thể bỏ qua những bất công mà mình đã chịu. Điều thứ hai còn là khí phách hảo hán Tàu, không thèm so đo chi ly. Một câu chuyện đam mỹ vẫn có sự tôn trọng nhất định dành cho phái nữ, lại vẫn giữ được tinh thần hào sảng của nam nhi truyền thống. Tôi không thể không nhắc lại, tôi phải cám ơn Bắc Kinh Đồng Chí đã viết ra câu chuyên Đông-Vũ-Bình trong Bắc Kinh Cố Sự.

Một chuyện nhỏ mà giá trị lớn.

À dù sao tôi vẫn nói lại bạn đọc chưa chuẩn bị KỸ thì đừng vướng vào đam mỹ làm gì. Nhất là bạn nữ đấy.

Hết
Ladyvitvit.

Thế mạnh của Oh my Venus

Trong công cuộc tái chiếm ratings của KBS2 thì đài này casting một dàn diễn viên thể hình đẹp để lấy lòng chị em.

Thứ 1, So Ji-sub

sjs

Thứ 2, Jung Kyung-woon

cmen2

Thứ 3, Sung Hoon Read the rest of this entry