Chicago Typewriter. Tập cuối. Vẫn còn ở lại.

Chicago Typewriter. Tập cuối. Vẫn còn ở lại.

Trời hè nóng quá nên rất nhớ những ngày xuân mưa dầm không dứt. Biển đời còn động mà không có ai chia sẻ nên cứ bất giác mà chờ duyên tới. Có vài chuyện tưởng cũ rồi, xa rồi, mà thì ra còn mới, còn gần.

Tôi nhớ Shin Yul/Yoo Jin O và Su Yon/Ru Su Hon. Nhớ mối tình đơn phương của cậu ấy, trải qua thời gian, trải qua biến động, trải qua cả nỗi thất vọng và cách ngăn sống chết. Thì tình đó vẫn còn, vẫn đẹp, vẫn mới như lúc đầu cậu yêu cô từ khi nào không biết, và vẫn luôn gần kề, san sẻ mọi đau đớn cho cô.

Tôi mơ một ngày, khi duyên đẹp của tôi đến, khi tôi rốt cuột đã chờ được người tôi muốn chờ. Giấc mơ thiếu nữ khi đã hết thiếu thời. Đợi một người yêu mình đến nỗi làm mình muốn dâng hiến tất cả. Tình yêu vừa ích kỷ lại vừa khao khát cho đi. Mâu thuẫn không mới, mà niềm hy vọng cứ mãi không chịu ngủ yên cùng quá khứ.

Khi giây phút trong mơ đó có thể xuất hiện trong đời tôi, tôi muốn cùng người yêu tôi, giống như Shin Yul và Su Yon vậy, mặt đối mặt nhau. Cùng ngồi trên bệ cửa sổ. Cánh cửa thật to và làm bằng kính. Nhìn ra một khoảng trời và cây xanh. Tiếng mưa nhặt khoan, không nhanh, không chậm, rơi đều trên lá. Ta từ từ nói lời yêu đương.

Tôi vẫn không thể quên Chicago Typewriter và tình yêu của nó, là vì cái này.

Cậu ấy và cô ấy ngồi trong cảnh trời thơ mộng, êm ả, dịu dàng đó, mưa giăng nhưng gió không nặng, rào rào, rào rào… Nhưng họ không trao nhau lời yêu, mà là lời vĩnh biệt. Shin Yul cuối cùng cũng phải trở về với cát bụi rồi. Mà rồi cuối cùng cũng không thể có được tình yêu của Su Yon.

Cô ấy đối với cậu, như người thân, người thầy, người bạn, có đầy tràn cảm kích lẫn quan tâm, có vô bờ bến ân hận và khắc sâu ký ức. Nhưng không có tình yêu!

Shin Yul chịu đựng nhiều như vậy, là vì cậu ấy yêu Su Yon. Nhưng kiếp trước thì cô giết cậu, kiếp này cô vẫn chỉ yêu bạn của cậu mà thôi!

Tôi gần như phát khóc. Khi Shin Yul vuốt tóc Su Yon. Cô nghẹn ngào, xin lỗi anh. Cậu lại nhìn cô cái nhìn như suối nguồn mát lành, như mưa xuân phủ xanh chồi lá, như là hàng thập kỷ đơn côi với mong đợi của cậu chỉ vừa thoáng qua. Cậu nhìn cô, và nói, Em có lỗi gì đâu, hãy sống tiếp và sống tốt đi nào!

Tình yêu dâng hiến, chưa từng đòi trả lại, chưa bao giờ ngừng cho đi…

Tình yêu đơn phương của Shin Yul, trong một cái nhìn đó, trong một khắc tay anh chạm tóc em, trong một cảnh mưa trời rơi nhẹ trên lá xanh, bên khung cửa sổ bằng kính…

Tình yêu không vị kỷ, làm tôi nghĩ về giấc mơ ích kỷ của mình. Nghĩ đến và ngẩn ngơ… Hay là tôi hãy mơ có ngày, giống như Shin Yul ấy, dám yêu, dám cho, và dám ngồi đó, đối diện cùng người mình yêu mà chẳng có yêu mình. Rồi nhìn người ấy và nói, không sao đâu mà, cứ sống tiếp và sống tốt thôi!

Bởi vì Shin Yul đẹp quá, tình yêu của Shin Yul đẹp quá, thời gian Shin Yul đã hiện hữu thật là ý nghĩa, thật là đáng giá.

Tất cả những cái đó sẽ mãi mãi, mãi mãi còn lại. Mãi mãi, mãi mãi, làm tôi không bao giờ quên được Chicago Typewriter. Cho dù phim đã kết thúc từ bao lâu rồi đi nữa.

Tôi không muốn quên một chuyện tình cao thượng và hướng thiện đến như vậy. Như mưa xuân làm xanh lá, như duyên lành cho ta biết đời còn có hạnh phúc chứ đâu phải lúc nào cũng đắng cay. Đấy chính là khi ta dám yêu không hối tiếc, dám cố gắng, dám hy sinh, và dám tha thứ!

Shin Yul/Yoo Jin O. Anh vẫn còn ở lại trong lòng tôi. Chicago Typewriter, tôi sẽ nhớ tình yêu đó.

Ladyvitvit.
Viết trong ngày mong mưa. Khi biển đời sóng động làm lòng thấy quá cô đơn.

Capture

 

Chicago Typewriter tập 7&8 “Bởi vì cô đơn mà tất cả chúng ta đã gặp lại nhau!”

Chicago Typewriter. Duyên nợ văn chương. Tập 7 và 8 “Bởi vì cô đơn mà tất cả chúng ta đã gặp lại nhau!”

Ngộ ghê chưa yêu thì mình hóng mà loveline lên rồi thì mình lại chú ý tới mấy cái tình cảm khác. Trong hai tập này rõ nhất là nỗi cô đơn, nó hiện ra trong mỗi nhân vật, làm cho họ thành ra “thật” hơn rất nhiều và làm cho bộ phim rất “người”. Nó làm cho thời hiện đại hay ho hẳn lên, và cân bằng với cái quá khứ  được dựng lên quá hấp dẫn ngay từ những tập đầu.

Đến những tập này cảnh nhà Han Se Ju đã được mở ra khá đầy đủ và giải thích vì sao cậu ấy thành ra quái lạ như bây giờ. Người thầy, người ơn của cậu ấy đã dung túng cho con trai ruột ăn cắp văn của cậu. Thằng con còn xấu bẩn đến mức tiếp tục ganh tị với cậu, còn bà mẹ nó thì không ngừng tìm cách hạ bệ cậu. Han Se Ju phẫn uất rời khỏi gia đình đó, cắn răng chịu khó để tự mình vươn lên và thế là sinh ra một cái tôi to đùng trộn lẫn với tùm lum nghi ngờ và tự vệ thái quá. Nhưng mà bên cạnh đó thì cậu ta vẫn là con người có tình cảm, biết nhớ ơn, nên không hề có hành động phản đòn nào mặc dù có thể. Han Se Ju có lẽ tự biết cậu không “cứng” như cậu cố gồng lên, nên cậu thu mình lại, xù lông nhím ra tự vệ một cách quá đà. Vì cậu vốn là kẻ tình cảm, trọng danh dự, lại chỉ muốn tự lực cánh sinh, nên sự xuất hiện của hồn ma Yu Jin O và tình cảnh mất khả năng cầm bút dẫn tới việc phải dựa dẫm kẻ khác, đã là cú đả kích lớn vào nỗi cô đơn trong tận sâu thẳm của Han Se Ju. Nỗi cô đơn vì tự mình cô lập nhưng thật ra vẫn là muốn có ai đó để bớt cô đơn, bao giờ cũng “muốn”, không có cách nào không “muốn” được dù đã “cố” lắm rồi, có chăng chỉ là tác dụng nho nhỏ bề mặt: không ai trông thấy. Chứ thật sự, căn bản thì cái “muốn” nó cứ ở đấy, sờ sờ ra đấy, chờ ngày “lộ” ra thôi, gặp đúng người đúng chuyện là sẽ “lộ” ra thôi.

Nên chính nỗi cô đơn đó đã giúp cậu tìm thấy và gắn bó với cô gái của đời mình. Cô bé bị mẹ bỏ rơi. Cô gái bị đời bỏ rơi trong sự nghiệp vận động viên bắn súng phải dang dở vì những ám ảnh. Người đã nhìn Han Se Ju cái nhìn của loài chim gãy cánh, và được Yu Jin O đón lấy ánh mắt với tất cả xót thương và nhung nhớ. Cô gái với nỗi cô đơn làm cô sợ hãi một nỗi sợ đầy mâu thuẫn. Vừa sợ ở một mình lại vừa sợ rằng dầu có ai đó đến trong đời mình thì rồi họ cũng sẽ bỏ rơi mình mà thôi. Càng mâu thuẫn khi cô vẫn không thôi mong đợi ai đó sẽ xua tan nỗi cô đơn của cô. Thế là cô bật khóc khi nhìn thấy anh chàng nhà văn khó ăn khó ở ấy ở trước cửa nhà mình. Nỗi cô đơn để rồi càng hy vọng sẽ không còn cô đơn và những giọt lệ cho hạnh phúc cứ tưởng là không bao giờ với tới được. Su Yon trước hiên nhà đêm vắng ấy trong vòng tay của Han Se Ju vì cậu cần cô mà cô cũng cần cậu, và một lần nữa, trong tầm nhìn dõi theo đầy cảm thương và vương vấn của Yu Jin O. Chưa nhất định phải là tình yêu mà chỉ là những tâm hồn hòa điệu cùng nỗi đau của đồng loại, đã đủ nhân văn và thăng hoa cảm xúc lắm rồi.

Và Yu Jin O hồn ma bao nhiêu năm cũ cũng vì không rũ bỏ được vướng mắc, cớ sao chỉ mình tôi lẻ loi không siêu thoát được, đã quay lại để tìm lời giải cho sự tồn tại cô đơn của mình. Nỗi cô đơn của Yu Jin O chưa được khai thác nhiều trong những tập này vì mối tình tay ba chưa đến hồi ngã ngũ là cô gái đã chọn ai trong cả hai chàng trai ưu tú ấy. Nhưng nỗi sầu của một Yu Jin O bơ vơ qua năm tháng dài đằng đẵng, phải ôm một hình bóng trong tim và những kỷ niệm của một tình bạn không hiểu vì sao lại đứt đoạn. Một mình cậu ấy không thể đi đến nơi cả người yêu và người bạn của cậu đã đi đến, nên thế là cũng chỉ có một mình cậu bị giam lại trong chiếc máy đánh chữ ấy, rồi cuối cùng là cũng chỉ có mình cậu lạc lõng chỏng chơ trong thời đại mới này. Là một linh hồn. Tồn tại mà người yêu chẳng nhìn thấy, còn người bạn thì vẫn còn bao nhiêu nghi ngại chẳng chịu hết lòng giúp đỡ. Thời đại này không còn chiến tranh nữa, nhưng Yu Jin O còn phải “chiến đấu” với sự “thờ ơ” của hai người ấy. Nỗi lòng đó của Yu Jin O, chịu đựng nỗi cô đơn dài dặc, khát khao tìm về, để rồi lại phải một mình vất vả tạo ra cơ hội cho bản thân với người ta. Cậu ấy cũng đã làm tôi bồi hồi và bối rối.

Có lẽ Chicago Typewriter chưa đủ thơ và đủ tình cho tôi thỏa lòng mơ mộng và bay bổng. Nhưng lần này thì khác. Nỗi cô đơn của những thanh niên Seoul 2017 đã hoàn toàn gây ấn tượng như nhiệt huyết của tuổi trẻ Kung Seon 1930. Gây ấn tượng mà lại rất hòa điệu chứ không trật nhịp hụt chân. Nỗi đau ngày nay cũng là điều mà bao nhiêu thời đại cũ đều có. Cách thể hiện càng mang màu sắc ấy. Nỗi cô đơn của những nhân vật chính làm tôi ngẩn ngơ như đi trên con đường xưa cũ hai bên chẳng có cao ốc che tầm nhìn, trước mặt chẳng có những công trình xây dựng với tiếng động đau tai, và sau lưng không có con người tân thời bận rộn nào đang hối hả bước lên vượt qua tôi. Duyên Nợ Văn Chương và nỗi sầu lẻ loi với hạnh phúc tìm được nơi nương náu trong hai tập 7 và 8 này, nó giống như con đường xưa cũ hoang sơ trên đầu là trời hai bên là gió sau lưng là hư vô, nó vừa cô đơn lại vừa khoáng đạt và thong thả như phả vào hồn sự tĩnh lặng cổ kính cho con người nhìn lại mình một cách tự nhiên, nguyên thủy, đơn giản, và trang trọng nhất. Nỗi cô đơn như chính bản thân nó và niềm hạnh phúc có ai bên cạnh như chính bản thân khát khao được thuộc về của mỗi bản thể con người. Một khát khao tưởng như bình thường, nhỏ nhặt nhưng vô cùng xứng đáng được tôn trọng. Vì nó đã có từ muôn đời ngàn kiếp, sự tồn tại của nó là mãi mãi, nó tồn tại để con người muốn đến gần nhau muốn hiến dâng muốn che chở muốn giúp đỡ nhau và vì nó mà hình thành nên cả nhân loại vô số con người như bây giờ.

Một bộ phim đầy duyên nợ. Muốn đến để khám phá chính là duyên. Muốn ở lại để cùng rung động chính là nợ.

Cái chủ đề nỗi cô đơn của con người, một chủ đề quá quen thuộc với mọi nhà văn, nhà thơ, đã được bộ phim khắc họa, chính là một cú đẩy của nhà làm phim cho khán giả đến gần hơn nữa với cái tinh thần cốt lõi của mạch truyện: một mối duyên nợ văn chương bắt đầu từ con chữ và được thể hiện ra cùng với những thứ người ta đã và sẽ còn dùng chữ để nói về nó. Bây giờ là nỗi cô đơn giữa cuộc sống hiện đại, mai này sẽ là nỗi lòng của những người yêu, người bạn, người đồng chí trong thời đại loạn lạc kia. Phải chăng đó cũng chính là chủ đề của quyển tiểu thuyết dang dở đã trói buộc cả ba nhân vật của chúng ta từ kiếp trước đến kiếp này.

Một bộ phim rõ ràng là cao tay, có trí tuệ, khi xây dựng một tình tiết vừa mang tính thiết thực với văn chương (cái chủ đề mãi mãi là nguồn cảm hứng của văn hào thi sĩ) vừa gắn liền với cái ý tứ cốt lõi của kịch bản là quá khứ đuổi theo hiện tại. Nỗi cô đơn không của riêng ai không chỉ ở một thời đại nào. Vì cần nhau nên mãi mãi tìm kiếm để rồi sẽ sum họp và cùng nhau viết nên một kết thúc trọn vẹn.

Xin hẹn gặp lại nhé Chicago Typewriter!

Ladyvitvit.

Chicago typewriter ep1&2

Những thứ có thể tốt hơn cho sự mở màn của Chicago typewriter. Bạn có thể nói đây chỉ là mở màn, hai tập đầu thôi mà. Tôi phải kiên nhẫn. Bộ phim còn một quãng đường dài để đi tới, còn rất nhiều thời gian để cho tôi thấy những cái làm tôi phấn khích. OK. Tôi tin bạn.
Nhưng mà mở màn là sự khởi động. Mọi đường chạy dài đều cần sự khởi động, làm ấm. Nó rất quan trọng vì nó chuẩn bị cả thể chất và tinh thần cho vận động viên. Nếu anh ta làm ấm, khởi động đúng cách. Thì anh ta chẳng những có lợi thế hơn đối thủ, mà còn cho bản thân anh ta (vượt qua chướng ngại vô hình): một lực đẩy, một sự tự tin
Tôi không cảm được sự tự tin ở các nhân vật thời hiện đại. Tôi rất tiếc. Những cố nhân thì làm tốt. Vẻ đẹp của họ, không khí họ tạo ra, sự vật lộn, sự bí ẩn, đều thu hút tôi. Quần áo thì dễ thương và có phong cách. Gương mặt họ gợi cảm. Ngôn ngữ cơ thể làm tôi phải chú ý. Tôi rất tò mò về câu chuyện của họ.
Những nhân vật ngày nay không có sự tự tin thu hút đó. Làm sao ấy. Tôi không kết nối với họ được. Lý do? Logic? Một cô gái rất tài năng mà lại rất nghèo (thiệt tình chứ. Nỗ lực để thành thạo bao nhiêu kỹ năng như vậy, mà cuối cùng túng quẫn đến mức không thể nuôi nổi một con chó ư?). Không, tôi không quan tâm đến logic trong KDrama đâu, bé.
Hay là quá khứ của họ? Tại sao cô gái không thể sống tốt hơn trong khi cô ấy là người phụ nữ siêu phàm đến thế? Tại sao anh nhà văn lại cư xử như thằng dở vậy? Nếu vậy thì tôi cần những cánh cửa mở rộng hơn dẫn tôi vào thế giới của họ. Hãy thêm vào những cảnh phim, những lời thoại về quá khứ của cô ấy. Hãy thêm vào nữa, chứ đừng chỉ để cô ấy nói “Ôi em không thể nói với anh. Bí mật của em làm em mất hết bạn bè. Em sẽ nói với anh khi nào chúng ta là bạn” (??? Sặc, cô gái có biết mình đang nói cái gì không? Đang đi đâu về đâu thế?). Và chắc chắn là phải nhiều hơn cái hội người hâm mộ đội lốt mấy thím thích nói xấu sau lưng người khác ấy (thôi nào, tôi biết tỏng, dù mấy thím có dùng “cái giọng không kính ngữ” để nói về cô ấy, thì mục đích cuộc buôn lê của mấy thím vẫn là để tôn vinh cô ấy “nàng là siêu nhân, nàng rất ngầu, nàng làm được cái này cái nọ cái kia…!”)
Cái anh chàng anh em họ hay là anh em hụt gì đấy của anh nhà văn có thể nói thêm về quá khứ của anh ấy. Hay là bố mẹ hãy nói cái gì thực sự đáng nói về anh con nhà văn của hai người đi. Đừng chỉ là sự thương hại tào lao (anh đã nghĩ quá nhèo, gia đình yêu anh. Này cu, anh cu thực sự nghĩ nhiều đấy, vì nó luôn phải dùng cái đầu để mà viết để mà kiếm ăn mà lị. Gia đình thương nó à, ai tin chứ, nhưng mà sao cu không kể chuyện kỷ niệm chung gì đấy, thử xem nó với khán giả có mủi lòng không). Đừng có cào nhào, thằng con ông là thằng dở (thưa quý phu nhân, chúng dân đã biết điều ấy từ lâu lắm rồi đấy ạ, từ khi con thím mới có cái teaser riêng, phim chưa phát sóng và không ma nào biết thím là ai với ai). Đừng có phủ định, tôi có một thằng con thôi nhá (thưa ngài, tôi có thể hiểu vì sao phu nhân ngài và ngài bức Han Se Ju gần như trọc đầu. Những tuyên ngôn của quý vị, ngắn gọn, nhàm chán, và rõ –ràng-là –chả -có-ích-lợi-gì làm cậu ấy bị stress đến mức phải tự dứt tóc mình đấy)
Tôi thấy vấn đề chính là ở chỗ sự lãng mạn. Nào chủ đề chính của phim này là gì đấy? Chắc không chỉ rặt đấu đá, ganh ghét, công việc của Han Se Ju và những người bạn đấy chứ? Ồ tôi chắc là không đấy, tôi chọn xem phim bởi nó có sự lãng mạn mà. Quá khứ làm phiền hiện tại. Những kẻ xa lạ bây giờ rồi sẽ thành người yêu, bạn bè, kẻ thù, và hơn nữa, tất cả bởi vì họ có chung một quá khứ. Sự vướng mắc. Tôi muốn buông tay nhưng tôi biết là tôi thực sự không nỡ. Bởi vì nhớ nhung nên đã quay về để tìm kiếm. Có phải tôi đã bị lãng quên không? Không. Không đâu…
Tôi bị hút vào mối quan hệ giữa các cố nhân. Cô nàng giả trai Su Jeon và hai quý ngài nóng bỏng. Go Kyung Po đội nón đen, mặc vest đen, và có nụ cười rộng miệng. Yoo Ah In tóc hơi xoăn, kính tròn, thái độ cáu kỉnh, nhưng khi tự cười với mình thì y như cậu nhóc. Và khi họ nhảy với nhau. Các chàng trai đều nhìn cô ấy. Chúng ta thuộc về nhau.
Và một lần nữa sai lầm lại lặp lại, khi người ta cứ cố diễn tả hiện tại với quá nhiều bí mật, quá nhiều thứ không được thể hiện ra. Nó dễ dàng làm tôi cụt hứng. Tôi muốn biết thêm, chỉ cần đến cái độ là tôi có thể cảm được phản ứng hóa học giữa các nhân vật. Vậy mà tất cả những gì tôi được cho, chỉ là một sự chạm trán kỳ quặc giữa một thần tượng lạ lùng với một fan nữ còn kỳ quái hơn. Tôi có thể bỏ qua tính nết của mỗi cá nhân, nhưng mà tôi muốn sự say đắm, một cái gì đó ngọt ngào, cái gì đó nói rằng tôi-ghét-em-nhưng-khoan-tôi-không-biết-nữa… chẳng hạn. Những va chạm cơ thể rất khô khan. Ánh mắt thay lời là không đủ. Ừ thì thôi đành chịu đi. Nhưng cớ sao lại có cái bầu không khí rất là làng nhàng thường thường như vậy chứ? Chúng ta chả muốn gặp nhau và chúng ta ổn.
Tôi thì không ổn.
Tôi cho là thời nay đã thất bại trong việc truyền tải sự lãng mạn, cái sườn chính của kịch bản. Xem nào, mới bắt đầu thôi mà, sao có thể sơ suất vậy? Dù cho bối cảnh chính rồi sẽ là Kung Seon 1930 đi nữa, thì làm sao có thể bỏ qua Seoul 2017 chứ? Có lẽ nào một trận động đất nữa, sẽ đem tất cả quay về quá khứ rồi cắm câu định cư ở đấy luôn?
Tôi làm sao mà biết được. Mà làm sao cũng được, Se Ju với Su Jeun của hiện tại sao có thể ghét nhau, ghét thật đấy, bạn hiểu ý tôi mà, được chứ. Họ thậm chí cũng không thể nào cứ sống phơi phơi như thế, mặc kệ đời nhau. Còn Go Kyung Po thì sao? Quá khứ bảo rằng anh ấy có để ý đến Su Jeun đấy. Thế bây giờ thì sao? Đấy, lại ra cái vẻ bí hiểm, dím hàng, chả có cảnh nào cho biết gì cả. Một đống bí mật như vầy làm tôi chẳng biết tôi có thể trông mong gì vào tình tay ba không? Hay là cũng không có cả cái đấy nốt? ôi không.
Thôi cứ chờ tuần tới vậy. Tôi có thể hy vọng thêm va chạm tay chân, mắt nhìn xẹt điện, hay là lời nói ru hồn không?

Thẩm Yên

Thẩm Yên

Diễn viên Hà Hoằng San. Phim Vân Điền Chi Thượng. (Tên tiếng Anh: Above the Clouds. Trên đỉnh mây)

Lời khen lớn nhất xin tặng cho diễn viên này. Cô ấy cũng là lý do tôi viết bài.

San có gương mặt ngây thơ và trẻ con, thân hình xinh xắn, rất hợp vai thục nữ, và cũng đã đóng tiểu thư Phương Hồi dịu dàng trong Năm Tháng Vội Vã. Nào có ai ngờ San nhận vai phản diện Thẩm Yên.

Yên là tiểu thư thất thế, mẹ bệnh, cha nợ cờ bạc. Yên xuất hiện lần đầu và cho đến tận gần hết vai, với mái tóc dài búp bê, trang điểm nhẹ nhàng, trang phục màu sắc rất nhã nhặn, hầu hết là màu trắng. Tương phản hoàn toàn với tính cách ham hư vinh, ganh đua, quyết liệt, và ác độc.

Nếu nữ chính Giản Hề là trung tâm của phim, vì mọi việc đều xoay quanh cô ấy. Thì nữ phụ Thẩm Yên là linh hồn của phim, bởi cô ấy tạo ra cao trào và là sức hút của phim. Không có Giản Hề thì không thể có phim. Nhưng không có Thẩm Yên thì cũng không thể có một Giản Hề làm khán giả yêu mến, không thể có bộ phim Trên đỉnh mây làm tôi say mê theo dõi.

Yên hoàn toàn khác với Hề. Hề mê diễn xuất, xem nó như lý tưởng cả đời, sẵn sàng lao vào mọi cơ hội để diễn xuất. Còn Yên xem nghiệp diễn chỉ là bước đi vì mục đích khác.

Bi kịch của Hề là không chịu nhìn xung quanh, sống biết người biết ta hơn là luôn luôn tranh đấu vì lý tưởng của riêng mình. Còn bi kịch của Yên là lo nhìn xung quanh nhiều quá, ganh đua với kẻ khác nhiều quá, nên sống mà không hiểu được mình thực sự hạnh phúc vì cái gì.

Mọi việc bắt đầu khi Yên hại Hề để cướp vai. Thì ra chỉ là muốn tiếp cận và tỏ tình với thầy giáo của Hề. Yên đã yêu người đàn ông này từ những ngày cơ cực và được ông ta vô tình an ủi. Vì chỉ là vô tình, chỉ là lòng trắc ẩn, nên ông ấy từ chối tình yêu của Yên.

Từ đây Yên phạm những sai lầm không thể tha thứ. Yên cho là Hề cướp đi niềm vui của mình, nên quyết cướp lấy tất cả của Hề và tiêu diệt Hề. Từ đây sức hút của nhân vật cũng được bật lên mạnh mẽ.

Thẩm Yên là kẻ có thể tự làm mình bị thương để vu oan cho đối thủ. Luôn luôn đóng vai nạn nhân hiền lành, ngây thơ, để nói những lời tưởng như đang bênh vực, mà thực chất là hại người.

Thủ đoạn của Yên rất tàn nhẫn, mà quay mặt đi, thì giả vờ lương thiện, còn nhanh hơn chớp mắt. Cô ấy đóng vai thiên sứ một cách hoàn hảo, trong khi bản thân thì chính là một con quỷ. Giống như một nhân vật khác trong phim phải thốt ra, không làm sao mà ngờ đến được.

Cái nổi bật của Thẩm Yên còn nằm ở ý chí sinh tồn và sự cố chấp như bị quỷ ám. Bao nhiêu lần rơi vào đường cùng, đều vứt bỏ tất cả danh dự, tự tôn, để hoặc là cầu khẩn, hoặc là mồi chài sự giúp đỡ. Cô thậm chí còn có thể quỳ gối trước kẻ thù để xin tha. Và rồi, đương nhiên, lại tiếp tục làm sai.

Thẩm Yên là một nhân vật phản diện cực kỳ, cực kỳ ấn tượng.

Hà Hoằng San diễn xuất cực kỳ, cực kỳ tốt.

Hoàn cảnh nghèo hèn của nhân vật, sự cố gắng vươn lên của cô, đều hoàn toàn không còn đáng cảm thông, trước sự xấu xa của cô. Cái xảo quyệt, biến hóa, trơ trẽn, tới mức nhuần nhuyễn, tự nhiên. Cái độc ác, điên loạn như là từ trong máu. Đến nỗi một gương mặt thiên thần, thân hình run rẩy, ánh mắt van xin, rõ ràng là tuyệt đẹp, tuyệt chuẩn, mà cũng không cứu vãn được gì.

Tôi vừa xem Thẩm Yên vừa kinh ngạc với diễn viên. Tại sao có thể làm đến được như vậy? Một kẻ hai mặt tráo trở, diễn xuất bùng nổ và lôi cuốn. Hà Hoằng San muốn một kẻ như Thẩm Yên phải bị thiên hạ ghét bỏ, mặc kệ là cô ấy có vẻ đẹp xinh xắn động lòng người đi nữa. Thì đó, Thẩm Yên đã bị ghét bỏ.

San còn làm tôi cảm động hơn, vì cô đã hy sinh hình tượng thuần khiết, trong trẻo của mình, để hóa thân thành Thẩm Yên đa đoan, tàn bạo, mà vẫn cứ cố gắng bao biện, duy trì một bề ngoài hoàn hảo.

Một kẻ đạo đức giả hoàn hảo. Với diễn xuất đầy cố gắng, và lòng can đảm vượt rào, đều là hàng thật giá thật.

Hà Hoằng San, rất cám ơn cô và Thẩm Yên của cô. Đã làm tôi khâm phục và truyền cho tôi cảm hứng. Cuộc sống có lẽ chính là đừng bó buộc như vậy, là hãy mạo hiểm làm chuyện chưa hề làm, là có can đảm khám phá một thực lực khác của bản thân, mở ra một trang mới trong sự nghiệp của mình.

Một ít về phim. Vân Điên Chi Thượng.

Phim của Vu Chính, nhưng phong cách lòe loẹt kinh niên đã giảm hẳn, và không hề có nữ chính thánh nữ ba không (không nói ác, không nghe ác, không thấy ác). Một bộ phim với dục vọng không che giấu, dù là dục vọng hợp lý aka, mơ ước, hay là dục vọng ngông cuồng aka muốn chiếm hữu, muốn trả thù. Mọi nhân vật đều tự tay giành lấy cái họ muốn.

Một bộ phim rất đã.

Nữ chính Giản Hề mê diễn xuất, được nhiều người yêu thương giúp đỡ, và kẻ thù khắp nơi. Thì đối với người tốt, không chỉ có giả nai và dựa dẫm. Đối với kẻ ác, không chỉ có khóc than và nhường nhịn. Cô ấy có tìm cách xoay sở, có cố chấp vật lộn, có cả oán trách, ích kỷ, ngu si (ngu lắm). Nhưng như chính cô nói, tôi chỉ tập trung vào diễn xuất mà thôi. Dục vọng của Giản Hề là diễn xuất, nên cô đã dồn hết tinh hoa, mưu trí, tài năng của bản thân cho nó. Vì vậy những chuyện khác cô không thể giải quyết. Mà cũng không có khả năng rút ra kinh nghiệm. Giản Hề dễ mến vì dốc mình cho mơ ước, cô ấy sẽ đem đến cho bạn cảm hứng, làm bạn nghĩ rằng, đời người cuồng nhiệt, thiêu thân như cô ấy, thật là vui biết bao. Đồng thời Giản Hề sẽ gây ra sự khó chịu cho những người không thích sự táo bạo, ngông cuồng, ngu lâu dốt bền, hay là hay chẳng bằng hên. Cô ta chỉ là giỏi đóng phim thôi, còn cái gì cũng chờ người khác tới cứu.

Tuy nhiên, sự hết mình cho mơ ước đến nỗi chỉ còn chút ít khéo léo cho những chuyện khác của Giản Hề, là một nét rất thật của phim.

Nam chính và nữ chính tuyến 2 của phim cũng rất khá. Một thì rất đanh đá, chưa yêu là chửi bới, nhưng yêu rồi thì không bắt cá hai tay. Người kia thì dù ghen tị, dù khó chịu, vẫn quyết định fairplay với nữ chính. Cái cảnh cô này ném chiếc cúp vàng đi, vì biết lẽ ra nó thuộc về nữ chính, chứ không phải do thực tài của cô mà có, là một cảnh rất cảm động, rất tôn trọng tư cách đàn bà. Đàn bà cũng có thể là hảo hán, không thèm thứ không phải mình chính tay có được.

Nam chính tuyến 2 tới gần hết phim mới gây chuyện, nhưng cũng là nhân vật rất có cá tính, có cả chính khí và tà khí.

Nói thêm là không có kiểu yêu đương ôm nhau cùng khóc hay hở chút là hun. Phim ngôn tình nhưng xem khá bình tĩnh. Tất cả các nữ đều là nữ cường. Tất cả các nam cũng đều khá men.

Ladyvitvit.

Do Bong Sun tập 9 và 10

Do Bong Sun tập 9 và 10.

Duyên nợ không thành. Lanh chanh làm chi.

Phải lanh chanh chứ. Phải lanh chanh thôi. Không lanh chanh thì đâu phải là KDrama. Mà không lanh chanh thì tui hổng coi phim đâu à.

Hai tập tuần này là bước đệm cho nam chính chính thức cưa cụt à xin lỗi từ này hơi ghê cưa đổ nữ chính và nam phụ chính thức ra mặt tranh giành một mối tình mà như tất cả khán giả phim Hàn đều biết chứ nam phụ thì never biết, game đã over. Hoa đã chọn chủ và anh vẫn lanh chanh giành giựt không chịu puông đôi tay nhâu za!

Tui rất là thông cảm cho nam phụ. Anh bạn hàng xóm răng hô mắt hí không biết ăn cái gì mà cù lần dữ vậy. Anh cảnh sát gương mẫu quá trí tuệ đổ vô sự nghiệp hết rồi chăng nên vào tình trường đường gần đường dễ không đi, không chịu yêu khi nàng đang tương tư mình, mà đợi tình địch nó vừa phóng điện mắt vừa anh hùng cứu mỹ nhân vừa gần gũi tâm lý chiến, sắp phá thành giết địch tới nơi rồi. Thì đằng đây mới rầu rầu phun ra mấy câu sầu lan huệ ai: Do Bong Sun. Sao tui với cậu cứ hụt nhau hoài rứa. Phải chi là tui đỡ nhát dao đó cho cậu. Thay vì cái thằng cơ hội kia. Rồi hẹn con gái nhà người ta ra gặp riêng, và đương nhiên lại bị cái thằng cơ hội phỗng tay trên.

Quèo, nói chung cái số nam phụ không thể là đậu vừa rang như nam chính mà phải bị biên kịch cho lên dàn hành hạ nướng lụi vàng khè khét lẹt và chỉ có thể chạy theo sau nam chính trên tình trường. Nhưng mà tình yêu là không thể từ bỏ đâu bưởi nên dù hửi khói thì anh vẫn ráng đua với mày để giành lấy cô ấy.

Bởi vậy nên bạn Vịt muốn viết mấy câu bênh vực nam phụ và tình yêu (rồi sẽ thành tình bạn) của ảnh.

Thứ nhất, mình phải công bằng với In Guk Du và An Min Huyk. An bị mất mẹ nên thiếu thốn tình cảm nên sẽ luôn tìm kiếm nguồn an ủi nên sẽ nhanh chóng nhận ra và giữ chặt lấy nguồn an ủi ấy aka Do Bong Sun. Còn Guk Du thì bởi thế giới của cậu không có mất mát nên cậu không hề có ý thức về tài sản chỉ đến khi đồ của mình sắp bị chôm mất thì mới giật mình. Đây là hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng tới tính cách nên đừng thương An Min Huyk si tình rồi hất hủi In Duk Du cù lần tội nghiệp.

Thứ hai là Guk Du cũng có phong độ đàn ông lắm nhe. Khi nhận ra mình thiên vị lo cho Bong Sun nhiều hơn bạn gái, là xin lỗi bạn gái, rồi chia tay luôn, không làm tổn thương cô ấy, không bắt cá hai tay. Mười điểm cộng cho đội police nhà bên thật thà và đẹp trai thưa các bạn.

Thứ ba là tình yêu của Guk Du cũng nhiều lắm chớ bộ. Từ trước An Min Huyk thì chính là cậu ấy đã quan tâm và giúp đỡ Do Bong Sun mà. Và sau khi có An Min Huyk thì cậu vẫn hướng về cô. Rồi thậm chí khi cô đã xiêu lòng với An Min Huyk thì khi biết mình yêu cô, Guk Du đã mạnh dạn bày tỏ. Tui không làm bạn với cậu nữa mô. Guk Du chỉ vì ngu mà đã nói chỉ muốn làm bạn với Bong Sun. Nhưng một khi biết sai là lập tức sửa liền.

Cuối cùng là diễn xuất của Ji Soo trong vai Guk Du. So với Park Hyung Sik diễn xuất linh hoạt tình tứ thì Ji Soo vẫn không hề lép vế với cách diễn nam tính, rắn rỏi nhưng đủ truyền cảm. Fan có thể trụy tim vì ánh mắt gương mặt của Sikkie thì bạn Vịt vẫn nhận ra được nét quyến rũ trong cái nhìn Guk Du dành cho Bong Sun. Cái nhìn không đắm đuối đến si mê như An Min Huyk, nhưng nó rất ấm, rất tập trung, rất chân thành. Hành động của Guk Du khi Bong Sun gặp nguy hiểm là sự nôn nóng không kìm chế được. Tình yêu của Guk Du cũng như con người cù lần, cứng ngắc của cậy ấy. Không biết kìm chế, cách thể hiện đầy nôn nóng, bồng bột. Nhưng nó ấm áp, nó đầy đủ, và nó là thật.

Tóm lại một câu tuần này mình rất là thương Guk Du. Ảnh cũng đâu phải dạng vừa đâu mà bởi nam phụ nên…

Ladyvitvit.