QUY TẮC

Quy tắc

Theo tự điển Hán Việt của học giả Đào Duy Anh, Quy Tắc có nghĩa là “chương trình và phạm vi để làm việc”. Tôi suy ra, là một khi đã làm việc, có liên quan đến nghề nghiệp, chứ không phải chơi, không phải vô thưởng phạt, thì sẽ có một chương trình để làm theo, một phạm vi để tự giới hạn, hay là dừng lại.

Bạn có quy tắc không? Tôi có, có rất nhiều nữa là khác. Có không chỉ khi làm việc, mà còn cả khi chơi, khi vô thưởng phạt. Kinh nghiệm cá nhân dạy tôi rằng, làm người có quy tắc, thì sống rất thoải mái. Vì người khác sẽ tôn trọng tôi, mà tôi cũng tự trọng mình. Đơn giản vì chúng tôi không lạc lối. Họ nhìn thấy điều tôi theo, và biên giới tôi không vượt khỏi. Tôi cũng tự biết mình theo đuổi cái gì và đến đâu thì thôi, quay lại.

Cuộc sống như vậy, theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, là thoải mái, vì nó có kiểm soát, hay chính xác hơn, là tôi kiểm soát nó được.

Tôi nói đến đây, bạn đã thấy mệt chưa? Vì một kiến thức cứng ngắc. Bạn đã ghét tôi chưa? Vì thái độ “thầy đời” của tôi. Bạn sẽ còn thấy mệt nữa, và chắc chắn sẽ ghét tôi, vì những điều tôi sẽ nói tiếp, nếu bạn là một người hâm mộ cuồng nhiệt của KDrama.

Tôi thực sự bực mình vì sự vô phép tắc của một số KDrama. Đây là giọt nước tràn ly, chứ không phải xuất kỳ bất ý. Tôi viết bài này cũng là có chuẩn bị, chứ không phải Lục Vân Tiên hành hiệp giữa đường.

Đã từ lâu tôi biết phim về ngành nghề của KDrama thường rất khác với sự thật về ngành nghề đó. Tôi dùng từ “thường” chứ không phải từ “luôn” vì KDrama vẫn có những phim có giá trị tham khảo về một số ngành nghề nhất định. Tôi sẽ lập tức thừa nhận với bạn, tôi không phải là một con mọt phim Hàn. Tuy nhiên tôi có bạn bè xem rất nhiều phim Hàn và tôi tin họ khi họ khen một số KDrama như vậy. Tôi thì không có ý định xem nên cũng miễn luôn ý định nhớ tên những phim ấy, vì quy tắc của tôi đối với KDrama, thường không phải là xem để tham khảo, mà đa số chỉ là xem cho vui thôi.

Vì vậy một khi tôi nói tôi bực, tức là tôi thực sự đã đi đến giới hạn chịu đựng của mình với phim bộ Hàn. Bạn đừng vội bắt bẻ tôi rằng, đã nói không xem để học hỏi cái gì, thì tại sao lại phải bực vì sự vô quy tắc của KDrama. Không, sự bắt bẻ của bạn không đúng, vì tôi có quyền bực mình vì một tác hại nặng nề hơn. Sự vô quy tắc của KDrama không chỉ đơn giản là không có giá trị gì để học hỏi, noi theo, mà nghiêm trọng hơn, nó gieo rắc một nhận thức sai lầm về quy tắc. Nó có thể làm những khán giả non nớt cho rằng không cần bất cứ một quy tắc gì. Cụ thể là về tác phong và ăn mặc, nói riêng là trong ngành y, nói chung là trong mọi ngành nghề.

Quy Tắc, có nghĩa là, chương trình và phạm vi để làm việc. (Tự Điển Hán Việt. Đào Duy Anh)

KDrama “Dọctors” của SBS, diễn viên Park Shin Hye, Kim Rae Won. Tôi đã bỏ phim ngay từ khi biết nội dung, một nữ bác sĩ thiên tài với quá khứ là đầu gấu ở trường trung học. Quá khứ thì không sao, nhưng tôi ghét hai từ “thiên tài”, nó cho tôi một cảm giác chua xót, bởi dường như nó phủ định nỗ lực và đam mê. “Thiên tài” là người từ trong trứng nước đã có năng khiếu, vậy với người từng làm đầu gầu ở trường trung học, phải là “thiên tài” thì mới học lên bác sĩ được hay sao. Nhưng thôi, đó không phải điều tôi muốn bạn để ý. Điều tôi định nói là tôi vô tình nhìn thấy cảnh nữ bác sĩ thiên tài, trẻ măng, Park Shin Hye, một mình hạ gục bốn, năm, tay giang hồ cao to trong bệnh viện. Lúc đánh nhau còn mặc áo blu trắng. Các bác sĩ khác hãi hùng đứng xem. Mình nàng tung hoành như chốn không người.

 

001_large

 

Biên kịch đùa cái gì vậy? Nhân viên an ninh, bảo vệ đâu hết rồi? Bệnh viện kiểu gì mà phải để một cô gái thon thả, mặt hoa da phấn, một mình chống mafia như vậy? Càng đáng nói hơn, họ không biết quy tắc không làm ồn trong bệnh viện hay sao? Họ không biết tôn chỉ chống bạo động khi đàm phán với khách hàng hay sao? Nơi nào luật rừng thì tôi không nói, nhưng bệnh viện là chỗ người ta phó thác cả sinh mạng, mà nhân viên hời hợt như vậy? Và tại sao tác phong của bác sĩ, lại có thể như kiểu ra oai, tạo dáng, ham hố lấy tiếng, đầy vẻ diêm dúa xa vời như vậy? Sự vô quy tắc của biên kịch, trong việc miêu tả sự hỗ trợ nhân sự của bệnh viện, và tác phong của người bác sĩ, làm tôi rất giận. Nếu khán giả cho rằng tất cả những bệnh viện ở Seoul đều lỏng lẻo và các bác sĩ đều bốc đồng như vậy, thì còn gì là tôn nghiêm của cái nơi có những con người được ca tụng là “thiên thần áo trắng” với trọng trách giành giật sinh mạng bệnh nhân từ tay tử thần? Cô bác sĩ Park Shin Hye còn không tiếc cái mạng mình để một mình xông vào mấy thằng giang hồ, không thèm suy nghĩ nếu cô chọc giận chúng nó rồi chúng nó xả giận lên các bệnh nhân khác, hay bác sĩ khác, thì y đức cứu người cái gì nữa?

Biên kịch chẳng những không tôn trọng ngành y, ngành nghề mà kịch bản của họ đặt nền tảng trên đó. Mà họ cũng tự hạ thấp chính thân phận biên kịch của mình. Khi làm việc, viết kịch mà không kiểm soát được trí tưởng tượng hàm hồ, phi lý. Họ càng có lỗi với khán giả khi truyền tải thông điệp sai lầm về sự hỗn loạn và chủ nghĩa anh hùng cá nhân giả tạo.

KDrama “Incarnation of Jealousy” của SBS (lại là SBS), diễn viên Gong Hyo Jin, vừa tung ảnh teaser. Vai của chị Gong mặc style giấu quần đi làm việc. Gương mặt phảng phất nét buồn.

Tôi còn buồn hơn.

Tôi khá thích Gong Hyo Jin. Nghe nói cô ấy sinh và lớn ở phương Tây rồi mới về Hàn đóng phim. Người như vậy thường có tư tưởng mạnh mẽ và tính logic. Phim của cô, đặc biệt là Thank You, nữ chính đều không phải dạng bánh bèo tôi kỳ thị. Tôi vẫn luôn tin vào mắt nhìn kịch bản của Gong Hyo Jin. Cô ấy cũng chưa hề có scandal nào làm người hâm mộ thất vọng.

Vì vậy lần này tôi không biết cái kiểu ăn mặc như ở truồng của cô ấy, trong cái vai là một nhân viên ở đài khí tượng, trong bối cảnh là đang đi làm, là do stylist của cô ấy, hay chính cô chọn. Dù sao tôi vẫn buồn vì lần đầu thất vọng với Gong Hyo Jin đã đồng tình với sự vô phép tắc trong thời trang KDrama.

Quy Tắc, có nghĩa là, chương trình và phạm vi để làm việc. (Tự Điển Hán Việt. Đào Duy Anh)

Tất cả mọi con thú đều có bộ da. Có những con cả đời không thay da được, như con mèo. Có con lột da như con rắn, nhưng bộ da mới cũng không khác bộ cũ là bao. Lại có con đổi màu da như con tắc kè, và đương nhiên chỉ đổi được cái màu chứ không thể thay đổi hình dáng và cấu tạo của bộ da. Sự cố định ở một khía cạnh nào đó của bộ da thú, chứng minh một ấn tượng cố định của con thú đó. Càng chứng minh sự thua kém rất xa của nó so với con người, trên bậc thang tiến hoá, và ưu đãi của Thượng Đế khi hình thành thế giới tự nhiên.

Bởi vì con người dù cũng chỉ có một bộ da, nhưng đã tìm ra và ứng dụng một bộ da khác, theo vô thiên lủng cách, để không cố định mình trong bất cứ ấn tượng nào. Cái bộ da kỳ diệu đó, gọi tên theo một cách cũng hoa mỹ như vậy, là thời trang. Còn ăn nói dân dã hơn, chính là quần áo, ăn mặc. Cô gái mặc váy cũng có nhiều đường để mặc, váy dài thì dịu dàng, váy ngắn thì nghịch ngợm chẳng hạn. Thượng Đế còn cho con người những hình dáng cơ thể khác nhau để mang lại những ấn tượng khác nhau dù họ mặc quần áo giống nhau. Con gái chân dài mặc váy ngắn thì trông thanh thoát, yểu điệu hơn con gái chân ngắn chẳng hạn.

Con người còn chưa dừng lại ở thời trang đa dạng, mà họ còn tìm ra Dress Code. Xin lỗi vì tôi không biết dịch từ này sang tiếng Việt như thế nào cho thực sự đúng và đủ ý nghĩa. Dress Code, nói nôm na, như Wikipedia nói chẳng hạn, là những quy tắc về việc diện quần áo. Tôi cho Dress Code là bước tiến hoá của loài người nói chung và thời trang của loài người nói riêng, bởi nó dũng cảm thừa nhận sự thật về cuộc sống bầy đàn và nhu cầu hội nhập của nhân loại. Chúng ta sống trong một tập thể, nên phải tuân theo quy tắc của tập thể đó. Nói cụ thể hơn, chúng ta làm việc trong môi trường nào thì phải ăn mặc như những đồng nghiệp nơi đó, để cùng với họ, ta tạo ra ấn tượng nhất định về nghề nghiệp của chính mình.

Bạn có thấy không, con người khởi thuỷ tách biệt với con thú vì mong muốn đa dạng hoá hình ảnh của mình thông qua thời trang. Nhưng rồi họ lại nhận thức được giới hạn và luật lệ để đồng nhất chính mình vì tập thể mà mình phải hội nhập. Dress Code là một hành động vô cùng văn minh và chiến lược của nhân loại trong quá trình sinh tồn và phát triển. Có người bạn chạy việc cho một văn phòng luật tư nhân, nói với tôi rằng, anh có bao giờ được gặp khách hàng đâu, mà anh vẫn phải đóng bộ quần tây áo vest. Bạn nói gì, cười ông chủ của anh bạn tôi rách việc? Còn tôi thấy khâm phục sự nề nếp và tầm nhìn của ông ấy. Dù chỉ là thằng nhân viên quèn, đem giấy tờ từ sở đến toà án, từ toà về sở làm, thì vẫn ăn mặc thật đàng hoàng. Nhưng mặc cái bộ vest ấy anh bạn tôi bảo có cảm giác nghiêm túc, tự tin. Rồi sinh ra thái độ cũng chừng mực, văn hoá với đồng nghiệp. Đó phải chăng cũng chính là cái ấn tượng chuyên nghiệp mà ông chủ hãng luật muốn mọi người cảm thấy, khi nhìn vào mọi nhân viên của ông ta? A, cái thằng chạy việc giao giấy mà cũng “sang” ghê chưa! Đó còn là một chiến thuật trên thương trường nữa, nhưng thôi, tôi đã nói quá xa rồi.

Trở lại việc của Gong Hyo Jin trong những tấm hình teaser KDrama “Incarnation of Jealousy” của SBS. Thậm chí trong chính những bức ảnh của phim, trong cái môi trường trong phim, mặc định là phim thì cần quái gì phải giống với đời thật, thì cũng chỉ có duy nhất một mình vai của Gong Hyo Jin, cô nhân viên đài khí tượng mới mặc style ở truồng khi đi làm!

gong-hyo-jin_1467831771_20160706155603511100

 

 

Điều tôi muốn nói là đừng tách biệt mình với chính môi trường mình làm việc, đừng “chơi trội” mà chẳng có ích lợi gì, ngoài những trầm trồ, ngưỡng mộ phù phiếm về đôi chân dài lòi ra sau cái quần ngắn đã bị cái áo rộng thùng thình giấu đi, oh baby sexy! No. That sexiness is totally wrong.

Tôi giận vì những tấm hình teaser kia, nó vô phép tắc với Dress Code của văn phòng, công sở đã đành, nó còn cố tình bỏ qua ý nghĩa sống còn của Dress Code. Bạn có thể vui được, làm việc được trong một môi trường mà chỉ riêng cái cách ăn mặc của bạn thôi, đã lạc quẻ, và làm ngứa mắt đồng nghiệp lắm rồi?

Tôi nói cũng dài lắm rồi nhỉ. Nhưng trước khi nghỉ ngơi thì để tôi tiết kiệm thời gian cho bạn nào định phản biện với tôi. Tôi đoán đại khái có vài ý bạn có thể dùng để bắt bẻ tôi. Ý lớn nhất và có lý nhất là, xem KDrama làm quái gì nghiêm trọng hoá vấn đề lên như thế. Đây câu trả lời của tôi, một là lỗ nhỏ đắm thuyền to bạn nhé, việc hôm nay bạn xem nhẹ chắc gì mai sau nó không làm bạn phát điên lên, tôi cũng nhịn lâu rồi với tác phong ăn mặc không chuyên nghiệp của KDrama, vì vẫn còn muốn xem phim bộ Hàn nên bây giờ phải nói trước khi bực quá hoá điên. Hai là tôi có nghiêm trọng hoá vấn đề nhưng tôi không thấy tôi nói sai mà cái tôi nói còn có ích cho bạn nữa, thì tại sao tôi lại ích kỷ, chỉ giữ riêng lợi ích đó cho mình?

Phản biện tiếp theo có lẽ là con sâu làm rầu nồi canh. Doctors hay vãi chưởng. Chị Gong chọn phim thần sầu. Chỉ ghét có tí teo hành động, quần áo thế, mà không theo cả bộ phim rất hay thì rõ phí của giời. Đây câu trả lời của tôi, bạn biết câu phước bất trùng lai, hoạ vô đơn chí chứ, cái tốt không đến hai lần còn cái hại nó xảy ra liên tục đấy. Tôi không xem phim đâu, tôi không tin tí teo hành động, quần áo thế mà người ta còn lơ là để nó xảy ra, thì cả bộ phim chắc gì được dàn dựng, “chăm sóc” chu đáo chứ. Bạn cứ việc thử, còn tôi thường thấy một con sâu trong bát canh là đổ hết cả bát đi luôn, chứ cố ăn rồi gặp thêm cả tổ sâu nữa thì chết dở.

Một phản biện hơi trừu tượng mà các tâm hồn lãng mạn sâu sắc có thể mang đến cho tôi, là tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Quần áo ngoài thân không phản ánh được chân giá trị bên trong con người. Xin lỗi thô bỉ nhưng đi mua chân giò thì cũng chỉ biết nhìn xem giò gầy béo, lông vặt sạch chưa. Chuyện nhỏ thế mà chỉ có nhìn, thì mới vừa gặp một con người, ai biết nó bên trong là Lý Thông hay Thach Sanh, thì cũng chỉ có thể nhìn quần áo, biểu hiện bên ngoài của nó thôi chứ. Mà đời càng không phải cổ tích, đến cổ tích dựng phim mà cũng cải biên, chỉnh sửa đủ điều đấy còn gì, thì hãy đồng ý sự thật rằng người xấu tốt gì cũng có thể makeup, chưng dọn như nhau cả. Và hãy đơn giản hoá vấn đề thế này, cô gái biết ăn mặc trang điểm lịch sự, chừng mức, là lập tức gây ấn tượng tốt rồi. Còn việc lâu dài, quen biết nhau rồi khám phá các kiểu, thì tôi có thể nói kiểu trừu tượng thế này, cái đứa giả vờ ngoan hiền, dầu sao vẫn đỡ phiền phức hơn những con điếm công khai cười nhạo lễ tiết, vì ấy là những con điên.

Phản biện cuối cùng tôi có thể nghĩ ra, chắc là câu nói nổi tiếng trong truyền thuyết và đã truyền liên tục trong rất nhiều comment của quần hùng Internet nói chung hay là KDrama nói riêng: “Không yêu đừng nói lời cay đắng”. Thực ra câu ấy không cay đắng câu cay đắng phải là “!@#$#%$^%$^ (chửi bậy) không xem câm mồm cuốn xéo nhé”. Tôi thực ra không xem câu sau là phản biện, và tôi thương hại cho độ tuyệt vọng của nó. Họ có cấm được ai xem ai không đâu mà phải đuổi. Họ có làm chủ Internet đâu mà quyết định ai được nói hay không. Reply như thế rõ là đã quá tuyệt vọng chứ còn gì nữa, không lý luận, thuyết phục được, nên ra vẻ vô văn hoá, doạ dẫm, hoàn toàn vô ích… Haizz…Còn câu đầu, thì tôi có thể trả lời bạn, vì không yêu mới có lời cay đắng để nói, kẻ còn có thể nói lời cay đắng để giải thích vì sao mình không yêu, thì vẫn hơn cái thằng ghét mà hiểm, giấu trong ruột, chờ dòm người khác lọt hố.

Ô kê. Nói hết những dự đoán phản biện, và cũng trả lời luôn rồi, ai định reply tôi thì theo đấy để tiết kiệm thời giờ và công sức gõ bàn phím nhé. Và nói thêm là ai còn cố reply bậy bạ, vô văn hoá, mà lý lẽ thì chổi cùn quét nước còn không xong, thì đừng hy vọng tôi trả lời nhé, bởi vì tôi sẽ delete reply của các bạn.

 

Tin mới ngày 14 tháng 7:

Bạn Vịt xin cảm ơn bạn Annelha ở Kites.vn vì đã có một phản biện tuyệt vời cho những tấm ảnh Gong Hyo Jin trong Incarnation of Jealousy:

“…chúng ta không nên đánh giá cả một bộ phim chỉ dựa trên một cái ảnh. Mình không muốn biện hộ cho cái phim vì mình cũng chưa biết nội dung phim cũng như chưa biết background của cảnh quay. Nhưng giả dụ đây là cảnh cô í vừa đi ra ngoài và bị gọi đột xuất đến, hoặc là cảnh quay này đúng là có ý phê phán cái style giấu quần của chị í ý mình là nên nghĩ thoáng ra cho đời nó nhẹ nhàng bạn ạ”

Mình mong là Annelha đúng và mình sai, mình sẽ xem phim thử và sẽ xin lỗi nếu sự thật là như vậy. Cám ơn bạn Annelha lần nữa.

 

Ladyvitvit.

Ngôn tình

Ngôn tình

Cái tựa thì to tát bao quát nhưng chuyện nói thì lặt vặt cá nhân thôi.

Thứ nhất tôi sẽ không nói bạn phải làm một người đọc người xem thông minh trong biển truyện phim ngôn tình. Cái đó đã có rất nhiều người nói rồi và nói rất hay mà nói chung thì tôi không thấy có cái gì thay đổi hết nên thôi tôi không nói nữa.

Thứ hai tôi sẽ nói ý kiến riêng tôi là tôi thích ngôn tình vì tôi rất thích cho là phụ nữ là để được đàn ông nâng niu và tôn thờ. Cái này có rất nhiều truyện phim ngôn tình diễn tả và diễn tả khá hay nhưng tôi vẫn thấy có mấy truyện và mấy phim không diễn như vậy và đương nhiên là không hay. Nói chi tiết ra là nữ chính tính cách kỳ lạ cứ để cho nam chính hành hạ và rẻ rúng. Nội dung đưa đến tình cảnh của nàng nó tầm bậy không để đâu cho hết. Kết thúc buồn là có người chết (tôi vui) và kết thúc vui là nữ chính tỉnh ruồi làm lành với nam chính (tôi cần đi vệ sinh).

Thứ ba tôi thích nữ cường của ngôn tình và thường nữ này là nữ phụ. Nữ này thường cũng là không ngu và tất nhiên sẽ không cư xử như thiên thần (kinh) tới từ phần bị chối bỏ của thế giới tức là nữ chính, mặc dù để rồi sau đó cả thế giới sẽ quỳ lạy nữ chính và chối bỏ người phụ nữ bình thường này. Mặc dù vậy thi thoảng tôi cũng thấy nữ chính có tính cách dữ dội và thông minh làm tôi rất mừng và cũng vì vậy tôi vẫn đọc và xem ngôn tình. Ví dụ xa nhất là Bộ Bộ Kinh Tâm của Đồng Hoa được Đường Nhân dựng phim. Ví dụ gần nhất là phát hiện ra Nam Tiêu Tương Gặp Nữ Tấn Giang của tác giả Thiên Cưu. Trời không phụ người có lòng và có gu.

Thứ tư cũng là cuối cùng tôi ghét người đọc truyện và xem phim ngôn tình không có gu và không có lòng. Kiểu người này không dính dáng tới kiểu người thông minh mà tôi đã nói ở điều thứ nhất. Người tới với ngôn tình nô lòng nô gu không phải là người ngu mà là làm biếng. Họ cứ tới với tâm lý muốn nhận rồi nhận cái gì cũng được chứ không thèm mất công suy nghĩ cái gì nên nhận nên không. Thành ra họ cũng không đề phòng các loại căn bã của ngôn tình như loại truyện giả bộ lãng mạn chứ thật ra là dọn đường cho nam chính đi lăng nhăng và nữ chính có thể trao thân bất cứ khi nào nam chính ra trận (các bạn gái ơi đây là cái bẫy). Hoặc loại phim mà nữ chính có cái mác ngây thơ thụ động đến nỗi tự hại mình rồi hại người một cách vô cùng xàm xí. Nói đến đây thì thôi tôi lại không ghét những fan ngôn tình kiểu hời hợt nữa, họ thật ra trước nhất cũng là đang tự làm hại chính mình.

333772-44411-13

Hết.

5 phim Hàn lãng mạn tạm biệt 2015

Tình yêu là đề tài muôn thửu khiến người ta xao xuyến. Bởi trong đời, dù là ai đi nữa, ta cũng từng đắm mình vào ái tình phong ba. Người bình yên trôi qua, kẻ lại chẳng thể thành tựu. Để rồi, trong ta đâu đó cũng khắc chút kỷ niệm vào lòng nỗi nhớ, có thể vui, có thể buồn, mà cũng có thể … đơ đơ.

Ta nhớ về tình yêu, nhớ những nuông chìu say đắm, hay nhớ về khắc khoải chơi vơi? Top 5 phim Hàn lãng mạn này dành để tạm biệt năm 2015, và để dành cho Valentine sắp tới, để lỡ ai rảnh vào dạo đó thì có thể  tìm được không gian đầy ái tình bù đắp chút cô đơn. Chuẩn bị tải phim bây giờ là vừa rồi:)

Thứ tự phim được sắp xếp theo chiều tăng dần tính lãng mạn. Và tôi chỉ đảm bảo tính lãng mạn mà thôi. Read the rest of this entry

Nhìn lại phim truyền hình 2015

reply-1988

2015 là một năm thú vị của phim truyền hình Hàn Quốc và Trung Quốc với nhiều phim xem rất được, điều đáng tiếc là cả năm lại thiếu đi một bộ phim thật sự xuất sắc, thật sự thuyết phục. 2015 cũng đánh dấu sự nở rộ của những tác phẩm đi theo văn học mạng, hứa hẹn sẽ trở thành dòng IP chính của phim truyền hình cũng phim truyền hình, chi phối xu hướng phim năm 2016. Phim 2015 tôi xem cũng tương đối nhiều nếu so với các năm trước nên mới có bài reiview này, nguyên nhân căn bản nhất, không phải vì 2015 có nhiều phim hay, mà bởi vì phim cũ xem hoài cũng hết thì phải xem phim mới chứ sao haha. Chúc mọi người một năm mới vui vẻ. Read the rest of this entry

Bắc Kinh Cố Sự

Bắc Kinh Cố Sự

Tác giả Bắc Kinh Đồng Chí. Chính là nguyên tác sách của phim điện ảnh Lam Vũ chiếu năm 2001, rất nổi tiếng. Nhờ phim Lưu Diệp đoạt ảnh đế Kim Mã. Đạo diễn là Quan Cẩm Bằng. Nam chính thứ hai là Hồ Quân.

Tôi thuộc về thế hệ lớn lên với tư tưởng tình yêu bắt đầu với Adam và Eva, hôn nhân là của đàn ông và đàn bà. Nhưng khi thời đại cũng trưởng thành hơn với cái nhìn vị tha, và thậm chí còn là nhiệt tình ủng hộ, đối với người đồng tính, thì tôi cũng có thể đứng nhìn một đôi nam-nam, hay nữ-nữ cùng nắm tay nhau đi trên phố.

Trung Quốc có một dòng văn gọi là đam mỹ. Có những sách truyện đam mỹ chà đạp tư cách nhân vật nữ để tôn vinh sự cao thượng của những nhân vật nam và mối tình đồng tính của họ. Từ đó lại sinh ra một bộ phận đọc giả có thể nhục mạ mọi người nữ mà họ cho là cản trở tình yêu nam-nam, thậm chí là trong một câu chuyện không thuộc thể loại đam mỹ.

Tôi xem đam mỹ hay những gì chỉ có một ít ẩn ý đam mỹ, thì cũng đều chú ý đến cách tác giả xây dựng nhân vật nữ. Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân. Cái mình không muốn chịu thì cũng không đẩy cho người khác. Sự tôn trọng nhân vật nữ trong câu chuyện tình yêu nam-nam, không chỉ chứng minh sự tự trọng của nhà văn, nhà làm phim, mà cũng là chứng minh tinh thần quân tử của nam giới vậy. Một tinh thần bất diệt bất cần khuynh hướng luyến ái.

Lam Vũ đã làm tốt điều đó một, Chuyện Cũ Ở Bắc Kinh làm tốt mười. Tôi rất vui đã đọc truyện, và rất biết ơn dịch giả Padini ở đây https://moroccanroses.wordpress.com/mục-lục-beijing-story/
Truyện miêu tả nặng những cảnh làm tình. Mong bạn đọc chưa chuẩn bị KỸ thì đừng xem.

Tôi thích truyện hơn phim, thích Chuyện Cũ Ở Bắc Kinh hơn Lam Vũ, thích sự công bằng ngay từ cái tựa, thích vẻ buồn bã xa xưa lặng im mà tràn đầy cảm xúc trong từng câu văn nhưng đến khi bùng nổ cũng có thể vô cùng dữ dội, và đương nhiên, thích hình ảnh người nữ được miêu tả trong truyện.

Đấy là chuyện tình của hai người đàn ông, Hãn Đông và Lam Vũ, nhưng lên phim thì chỉ còn Lam Vũ. Và Kim Mã chỉ chọn đôi mắt buồn, động thái quê mùa, chân thành, si mê của Lưu Diệp trong Lam Vũ để xưng Ảnh Đế. Còn Hồ Quân của Hãn Đông… một bộ phận chính của phim, linh hồn của sách, nguồn gốc mọi vấn vương, và sự yêu thương dành cho Lam Vũ, sau bao nhiêu lầm lỡ. Sự thật Lam Vũ rất đẹp, đẹp từ bên ngoài, đến bên trong, đẹp đến không ngờ, không tưởng, trồng rễ mến thương vào lòng khán giả là đúng, thậm chí, phim còn nhấn vào Vũ rất nhiều. Nhưng truyện, được viết từ góc nhìn của Hãn Đông, cái thức thời, xảo trá, thực dụng đến bỉ ổi, yêu mà còn nhìn dư luận, của Đông, mang đến cảm giác gần gũi. Sự rung động cũng chân thật. Hãn Đông vừa làm nổi bật Lam Vũ- một hình tượng đẹp đến mức xa vời, lại vừa đặt người đọc vào hiện thực trần trụi, xót xa. Không có gì là hoa mỹ, chỉ có tư lợi. Nhưng cá nhân hèn mọn ích kỷ đó không thể kìm chế mà vẫn hướng thiện, duy mỹ. Như hạt mầm cỏ dại vùi trong đất bẩn vẫn cố vươn đến ánh sáng và gió của trời cao, nứt đất thành cây. Vũ yêu Đông là tình yêu không cần gì cả, nhưng Đông yêu Vũ chính là sự trăn trở và đòi hỏi quyết tâm. Tình yêu đó, theo tôi, mới chính là tình yêu trưởng thành. Một tình yêu không cô độc mình trong cố chấp ảo tưởng, mà còn nhận ra được xung quanh, còn dành cho dư luận, lễ giáo, dành cho thời đại dẫu là lạc hậu của lúc ấy, một sự quan tâm, suy xét, tôn trọng. Tình yêu của Đông là tình yêu của người đàn ông từng trải và biết cân nhắc, gánh vác. Vì đã trải qua nên mới biết là đó chính là yêu, là duy nhất. Vì biết cân nhắc nên đã buông tay, cho mẹ già đừng nhọc lòng, cho vợ đừng khổ tâm. Nhưng cũng chính vì dám gánh vác, mà cuối cùng Đông đã cãi lời mẹ, ly dị vợ, và chạy đến quỳ gối dưới chân Vũ. Tôi không cần anh hùng, cũng không nhất định phản anh hùng, tôi chỉ thích con người có thể một lúc nào đó đã tiểu nhân nhưng khi cần gấp nhất thì vẫn có được phong phạm quân tử. Như sự thật chẳng có gì vĩnh viễn, chẳng có người hoàn hảo. Đòi hỏi sự tuyệt đối chỉ là tự lừa dối mà thôi. Đó cũng là sự công bằng mà truyện đã có được, nhưng phim thì không.

Phim có lẽ hơn truyện ở hình ảnh Lam Vũ, à không, hình tượng Lam Vũ. Vai diễn của Ảnh Đế kia mà. Vũ của phim có cái nhìn buồn, nụ cười hiền, cả khi giận, khi khóc cũng như cam chịu. Nhưng Vũ không phải là đàn bà, không dùng sợi tóc mỹ nhân buộc chân lang quân, không nín nhịn kiểu nhi nữ thường tình e ấp, ngần ngại. Dịu dàng của Vũ là trói buộc chắc chắn như xiềng xích, bởi Vũ tuy nhường đó, mà vẫn hiểu Đông, vẫn không bao giờ để Đông coi thường mình. Dịu dàng của Vũ là sự ra đi dứt khoát, Vũ đi chỉ vì Đông không dám ở gần Vũ nữa, làm khó nhau chỉ đau đớn thêm mà thôi, đó vẫn là nhường, là thương. Nhưng lúc chia tay rồi, mặc cho Đông đòi giúp đỡ, Vũ vứt lại toàn bộ nhà, xe, quà tặng, không một lần liên lạc với Đông. Cái cứng cỏi đó càng làm Đông phải nhớ, tiếc. Sau này Đông quay về luỵ Vũ, Vũ còn lạnh lùng nữa đấy. Vũ điện ảnh khá là sinh động, Lưu Diệp diễn rất tốt. Nhưng tôi nói rồi, tôi thích truyện. Vũ của truyện trầm tĩnh hơn, mà bùng nổ mạnh hơn. Vũ của phim không đủ sâu sắc như Vũ của truyện. Nhất là khi phim cứ nhấn vào Vũ. Trong khi truyện là để Đông nói về Vũ, nói bằng con tim yêu thương và đầu óc cố phân tích, nhưng Vũ như ngoài tầm của Đông. Một người thành thật tự nhiên cứ như vậy mà nhìn rõ đối phương không tốn công sức, còn người kia càng cố phân tích chỉ càng thấy mình không bắt được nội tâm của người nọ. Nhưng không hiểu hết mà không xa cách, chỉ càng thấy muốn đến gần, muốn tận tâm để cố nắm bắt một lần nữa. Đó là nghịch lý, cũng phức tạp như tình yêu vậy. Như Vũ cuối cùng đã hy sinh cả tương lai vì Đông, mà không hề giải thích, càng không oán trách. Tình yêu cao thượng mà lại lặng im quyết liệt như vậy, phim cũng không gợi ra nhiều cảm xúc như truyện, vì , vẫn lý do kia, phim nhấn vào Vũ, còn truyện để Đông kể về Vũ. Một tình nhân nói về nỗi ân hận của mình đối với một tình nhân khác. Từng câu thong thả, mà rót vào lòng cảm phục, thiết tha. Rất tiếc là cả truyện lẫn phim đều kết thúc bằng cách cho Vũ bị xe tông chết, Đông thế nào lại vẫn đám cưới với đàn bà, và cả đời nhớ nhung Vũ. Cái kết thúc rõ ràng là cố gắng hiện thực hoá một chuyện tình cấm kỵ ở thời đại cổ hủ, nhưng thành ra là hụt hơi với sự nên thơ và giằng xé vốn dĩ đã rất “đời” trong xuyên suốt tác phẩm. Nhất là truyện, tốt như vậy. Tôi lẽ ra còn vương vấn, ngẩn ngơ nhiều lắm với Bắc Kinh Cố Sự mà vì tác giả cho vào sự phũ phàng vụng về, cố sức tàn nhẫn một cách đột ngột mà hoá ra vô lý, vô duyên. Nên tôi tỉnh hẳn. Bắc Kinh Đồng Chí muốn chuyện tình Đông Vũ làm người đọc phải đau xót cùng cực chăng? Nhưng tôi cũng đã nói rồi, đòi hỏi điều tuyệt đối chỉ là tự lừa dối mà thôi.

Tuy nhiên tác giả không lừa mình lừa người với nhân vật nữ Lâm Tĩnh Bình, người vợ đầu tiên của Hãn Đông. Nguyên nhân tan hợp của Đông Vũ. Chìa khoá vĩnh viễn mở cửa trái tim Đông, để Đông biết mình thuộc về Vũ. Đàn ông khi yêu có thể mù quáng, nhưng đàn bà lại có thể nhạy cảm và sáng suốt lạ thường. Huống gì cô Lâm còn là một nữ lưu trí thức. Sự thông minh đàn bà và “sợi tóc mỹ nhân” đã khiến Đông cảm động, đến mức đoạn tuyệt Vũ để kết hôn. Nhưng sau đám cưới… truyện thực sự viết rất tốt. Sau đám cưới là hiện thực, là sự va chạm làm mọi thứ từ mù mờ của rung cảm tình mới, trở nên rõ ràng với ý thức về sự thân quen. Hãn Đông mãi mãi không thể thân quen với Tĩnh Bình, vì tình cảm quen thân không thể phai mờ ấy chỉ dành cho Lam Vũ mà thôi. Và Tĩnh Bình đương nhiên nhận ra. Tôi thích truyện nhất là ở đây. Ở chỗ người nữ không bị chà đạp, biến dạng để tôn vinh tình yêu đam mỹ. Mà sự thật thì nếu đã là tình yêu thì cần gì phải bóp méo, giày xéo cái gì để toả sáng nữa chứ. Bản thân của tình yêu đã là điều đứng trên tất cả rồi. Bình cũng thực dụng như Đông, nhưng đã vì yêu thật mà mới cưới, cưới rồi thì với tư cách là vợ có thể ghen, mà đã ghen thì sẽ trả thù. Tác giả để Bình hại Vũ một cách lịch sự, thâm độc mà không đẫm máu. Người đàn bà chỉ muốn bảo vệ gia đình cô ấy mà thôi. Và cô ấy có học, biết cư xử, biết suy nghĩ. Hãn Đông ly dị Tĩnh Bình khi biết ra việc làm của vợ. Tĩnh Bình đồng ý chia tay, nhưng đòi bồi thường một khoản tiền lớn. Tĩnh Bình cuối cùng vẫn thực dụng, vẫn lấy tiền để bù đắp việc mất chồng, suy ra tình yêu của cô ấy không thể sánh bằng tình yêu của Lam Vũ, con người không cần bất thứ gì mà chỉ cần Hãn Đông, rời xa Hãn Đông là ra đi tay trắng, không thèm mang theo bất cứ tài sản gì. Vì Lam Vũ là con người như vậy nên Hãn Đông mới yêu, mới quen, mới biết là không thể bỏ lỡ. Tĩnh Bình thua không phải vì đã ra tay độc ác, cô ấy thua chỉ đơn giản vì cô ấy tranh giành điều từ đầu vốn đã không thuộc về mình, cũng không phải điều mình quý giá nhất. Tôi thực sự rất mến phục tác giả vì đã viết ra câu chuyện của Tĩnh Bình theo cách này. Một cách nhẹ nhàng, đơn giản, nhưng ẩn ý sắc sảo. Nữ phụ của đam mỹ dù xấu xa, nhưng vẫn là có lý do, vẫn có thể kìm chế và suy nghĩ vì là một nữ lưu trí thức. Tác giả còn cao tay hơn khi cho Đông đồng ý đưa tiền cho Bình, và sau này khi thú thật mọi chuyện với Vũ, Vũ cũng chỉ chửi Bình một câu, rồi thôi. Tình yêu thực sự là vô giá, người tình thực sự khi đã về với nhau là có thể chịu đựng được tất cả đau khổ, thậm chí còn có thể bỏ qua những bất công mà mình đã chịu. Điều thứ hai còn là khí phách hảo hán Tàu, không thèm so đo chi ly. Một câu chuyện đam mỹ vẫn có sự tôn trọng nhất định dành cho phái nữ, lại vẫn giữ được tinh thần hào sảng của nam nhi truyền thống. Tôi không thể không nhắc lại, tôi phải cám ơn Bắc Kinh Đồng Chí đã viết ra câu chuyên Đông-Vũ-Bình trong Bắc Kinh Cố Sự.

Một chuyện nhỏ mà giá trị lớn.

À dù sao tôi vẫn nói lại bạn đọc chưa chuẩn bị KỸ thì đừng vướng vào đam mỹ làm gì. Nhất là bạn nữ đấy.

Hết
Ladyvitvit.