Truyện rất ngắn: Ghen

Truyện rất ngắn: Ghen

Tác giả: LadyVit

Trong bất tận đêm tàn và miên man tịch lặng, Mai nhìn thấy qua khung cửa sổ không rèm, ánh trăng soi tỏ một khung trời trong thẫm.

Cô đang nằm trên sàn nhà lạnh giá, và ngổn ngang tàn tích của trận cãi nhau. Gương mặt giận dữ của Thanh lập tức che khuất ánh trăng, làm lòng cô dậy sóng.

Khi yêu ai đó, tức là mình đã không còn tự do nữa. Cái tự do trong tư tưởng mà con tim trót luỵ yêu đương thường đánh mất. Và những kẻ bị nó tù ngục cũng không thể nào thôi kiểm soát người yêu.

Thanh hiền lành là vậy, mà phải gào lên, phải giật rách màn cửa, phải sấn sổ vào Mai. Tình yêu mềm mại bao nhiêu, cũng đau đớn không vừa.

Mai nằm đó, rồi ngủ thiếp đi đến trưa. Vừa mở mắt, cô nghĩ ngay, Thanh đi đâu rồi. Khi nhỏm dậy, lại nhìn thấy tờ đơn ly dị có một chữ ký. Cô chộp lấy diện thoại, gọi mãi mà không ai bắt máy.

Chuông điện thoại khắc khoải, Mai cứ đợi. Chuông cửa chợt reo rộn ràng. Cô chạy ra ngay…Nhưng thì ra là Hoàng. Hoàng nhìn cô chua xót

-Có cho anh vào không?

Cô nhường lối. Cửa vừa đóng, Hoàng nắm tay cô

-Anh yêu em. Em phải khổ thế này để làm gì?

-Hoàng, còn anh phải cố chấp thế này để làm gì?

Cả hai cùng yên lặng. Nắng đẹp ngoài song, sân lại vắng không bóng chim. Cành lá cũng lặng đi.

-Em yêu Thanh. Mai nói, rồi mở toang cửa tiễn khách.

Hoàng thở dài, nhưng rồi dứt khoát quay đi. Mai vội vàng xem lại điện thoại, vẫn không có hồi âm. Cô gọi ngay cho Hân, chưa hết hai tiếng chuông, đã nhanh chóng gác máy để vùng chạy ra xe.

Hân không có nhà. Mai tưởng như phát điên, lại hành hạ cái điện thoại. Cuối cùng, cô bật khóc

-Thanh, anh đi đâu? Anh đi đâu? Anh đi đâu? Anh đi đâu với nó?

Cái tin nhắn, có lẽ là thứ mấy mươi. Nước mắt rơi, không thể biết là mấy trăm lần. Sóng lòng cuồn cuộn vì ghen hờn, mà con tim cô đơn vẫn cứ chờ mong, ngóng đợi duy nhất một chủ nhân của nó.

Ngày nhanh chóng vào đêm, gió mơn man tóc rối của thiếu phụ. Trăng bàng bạc như ru đôi chân đã lang thang hàng giờ. Ngôi nhà trong êm đềm đêm lên và tĩnh mịch mênh mông, khung cửa sổ không rèm vẫn trông ra sắc trời trong thẫm.

Mai mệt mỏi mở khoá, đôi tay yếu ớt làm tiếng động như không có. Phòng khách cách cừa chính bởi một vách ngăn và một hốc nhỏ dành làm chỗ mắc áo. Những âm thanh quen thuộc xôn xao

-Hân, tôi không yêu Hân. Mai có tin hay không cũng mặc. Chúng tôi dù phải ly hôn, thì tôi vẫn chỉ có một mình Mai thôi.

-Thanh, anh để cô ta dày vò mình thế này, còn em đã hết lòng với anh ra sao, anh có biết suy nghĩ không?

-Hân về đi. Tôi không có gì để nói nữa. Nếu Hân còn đến, thì tôi đành phải dọn đi thật xa vậy.

Dứt lời là tiếng chân nhanh nhẹn hướng ra cửa, Mai vội nấp vào cái hốc áo. Thanh đã mở cửa, Hân cười khẽ

-Trời ơi, Mai hạnh phúc quá.

Rồi cũng dứt khoát, nện gót rầm rập mà quay đi.

Cửa đóng, Mai ôm lấy chồng.

Một hồi lâu, Thanh lấy tay lau mặt cho vợ.

-Anh đã đi đâu?

-Tôi vẫn ở trong phòng suốt, sáng này Hoàng đến, tôi biết. Chưa kịp ngăn mình thì mình đã chạy tót đi rồi.

-Em đi tìm anh, em đến chỗ…Hân tìm anh, sao anh không bắt điện thoại?

-Hôm qua cãi nhau mình đã đập vỡ cả cái của tôi và cái ở nhà rồi còn gì.

-Ôi!

Thanh cúi xuống hôn Mai. Trăng ngoài song trốn vào mây mơ mộng. Gió thẹn thùng làm thinh, tiếng côn trùng choàng tỉnh khe khẽ lay động đêm yên.

-Thanh này, chúng mình ghen nhau kinh quá anh nhỉ?

-Ừ…Tôi sẽ sửa nhà…còn bà Hoạn Thư của tôi, thì xé tờ giấy li dị đi.

-Xé từ sớm rồi, ngài Othello ạ!

Hết.
LadyVit- Viết sau chiều cố nhân đến cùng gia quyến, và một đêm sau đó nữa bạn đã gọi điện cho tôi. Tôi xin nhắc lại lời chúc bạn trăm năm hạnh phúc, và dầu thế nào cũng đừng quên hai bạn vì yêu mà mới cưới nhau.

Tản mạn: Cố nhân hoàng hôn đáo Bán dạ khởi tâm ba

Cố nhân hoàng hôn đáo Bán dạ khởi tâm ba

LadyVit

Khuya muộn tôi nghe Chiều của Dương Thiệu Tước và Hồ Dzếnh

Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ,
Chất trong hồn chiều nay,
Chất trong hồn chiều naỵ
Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây,
Ngỡ lòng mình là rừng,
Ngỡ hồn mình là mây,
Nhớ nhà châm điếu thuốc,
Khói huyền bay lên câỵ

Chiều nay tôi gặp bạn, cũng dễ đã hai, ba năm bặt tiếng. Bạn khác xưa nhiều, tóc dài mắt huyền, váy áo thướt tha. Tôi nhìn bạn chăm con tất tả, nhớ hồi nào bạn tóc bum-bê, gương mặt nhỏ, mắt nâu nâu màu nắng. Đó là sân nhà tôi, cũng vào mùa xuân, như bây giờ…Bạn bảo tôi, thôi, không lấy chồng đâu.

Bạn mặc áo hồng sớm nhất trong bọn. Cũng giã từ cuộc chơi quyết liệt nhất. Chúng tôi giận, nhớ, rồi quên, rồi thôi, rồi hôm nay, bạn tìm đến. Bạn nói bến đỗ của bạn là hạnh phúc. Tôi cười chúc mừng. Nhưng nhìn bạn lúng túng với cậu con quấy phá, sao mà khác xa cô bé tomboy ngày nào, trong mùa xuân sân vắng, giữ nắng trong mắt, ung dung không ràng buộc.

Có lẽ ràng buộc là hạnh phúc, được neo giữ bởi tình yêu và bổn phận sau hôn nhân, là hạnh phúc. Tôi đơn giản là chưa sẵn sàng thôi. Hay định mệnh chưa an bài. Chiều còn dài cho lữ khách chẳng sợ đêm, mặc tiếng buồn trong mây đã gọi, vẫn thấy mình như rừng, như mây, như khói huyền trên cây, vẫn trụ vững, rồi phiêu du, rồi bãng lãng mà bay qua nỗi nhớ nhà.

Nhưng bạn ơi, khuya này mất ngủ tôi nghĩ về hạnh phúc đôi lứa và tình mẫu tử của bạn, chợt thấy mình như con chim mỏi cánh, biết hương tình gây say, để rồi màu chiều cũng chẳng thể làm khuây, nỗi cô đơn như vạn cổ sầu chất…

Người cũ chiều muộn đến
Sóng lòng giữa đêm lên!

Hết.
Vịt chú:
Tâm ba: sóng lòng- những ý nghĩ tiếp nối nhau không dứt.
Bán dạ: đêm, nửa đêm. Như bán dạ tam bôi tửu: nửa đêm uống ba chén rượu (->không khuyến khích)
Chú tra từ Hán Việt từ điển của cụ Đào Duy Anh.

PS: Ca sĩ của clip là Khắc Triệu, giọng nam này buồn nhưng không não.  Xin cám ơn anh/chị Springmyosotis đã đưa lên Youtube và xin phép được đăng lại ở đây. Nếu không đồng ý xin nhắn lại, mình sẽ gỡ xuống ngay.  Mình không có Youtube account nên mạn phép hỏi xin bằng cách này. Xin lỗi trước và cám ơn lần nữa.

 

 

Xin tí tình

Xin tí tình

Lúc đặt tựa có người xem được, cười mình rằng, sao nghe như “xin tí huyết” thế ^^
Dạo này mình xem phim rất nhanh, cả phim điện ảnh lẫn phim truyền hình. Không phải lười, cũng không phải bận, vì đời lâu lâu lại có một lần, xem để mà “xin tí tình” cho vui vui thôi.
Gần nhất là Vì Sao Đưa Anh Tới, tức thị You Who Came From The Star. KDrama. Đôi chính đẹp như mơ. Yêu nhau và skinship khiến người ta xuýt xoa. Mình xem thì nhớ đoạn người yêu đầu của chàng alien chết, và đoạn người yêu sau được chàng khác cầu hôn. “Tôi muốn dừng tất cả, vì một điều tôi chẳng muốn nó xảy ra”. Sến thế chứ. Mà tình tính tang, lãng mạn mơn man.
Mình xem I Need Romance 3, lại KDrama, lại tình cảm. Nhưng các cặp trong phim này thì yêu nhau rộn ràng. Skinship thì Vì Sao Anh Tới thua xa cả…hành tinh. Tuy mô-típ chính vẫn kiểu giai trẻ yêu gái già, nhưng giai này thì yêu dại khờ lộ liễu, mà gái này thì lại tính toán ra mặt.  Mình đã rất chờ phim này, xem rồi thì thấy siêu thực, mà không hề tiếc công, vì cái kiểu yêu và lo ấy cũng tương đối mới lạ và Sung Joon và Kim So Yeon diễn nuột quá.
inr
Sau đấy mình xem Miss Korea. Một chuyện tình khác. Cổ điển. Và rất duyên với kịch bản công phu, khuôn hình nền nã, và những nhân vật nổi bật. Một tình yêu không phân biệt học vị. Một cô gái thẳng thắn, lười học, chăm yêu, và chịu…liều. Một anh chàng bề ngoài bùi xùi, mà tình cảm thì tươm tất. Lại đâu ra một nam thứ vì yêu đem tiền đặt dưới chân em. Tóm tắt thì tôn thờ tình yêu, kiểu xưa ấy Diễm. Nhưng…em là hoa hậu của lòng anh. Thơ đến ngẩn ngơ.
“Thức dậy không thấy em…Em đi đâu rồi?” Đây một câu cũng làm mình ngẩn ra vì độ tình cảm của nó. Câu này là do một chàng cảnh sát text cho cô người yêu sau one night together của họ. Cô nàng mặc cảm, together xong thì…zông tuốt ra ghế đá công viên solo ngắm giời, kiểu sao mình lại làm thế với anh ấy, mình có xứng với anh ấy đâu. Phim này là High And Low của TVB. Tựa Việt nghe rất ghê gớm. Lôi Đình Tảo Độc. Nói chuyện chống ma tuý suốt thôi, được có mỗi mối tình xinh xinh thế này, mà sau cũng đày đọa con người ta đến là ác hiểm. Nóng tính khuyên rằng đừng xem kẻo lại ném vỡ gì đấy.
highsandlowsposter
Phim điện ảnh mình xem Lửa Phật, ủng hộ đội nhà, và Catch Me, ủng hộ Joo Won đội Hàn. Mình vốn tình cảm nên xem Lửa Phật thấy cũng chẳng ức chế gì, dầu đúng là cốt truyện chỉ có thỏ thẻ so với cái tựa phim kêu ầm ầm kia. Nhưng diễn viên tròn vai, kỹ xảo tiến bộ, và quan trọng nhất vẫn là, ủng hộ đội nhà vô điều kiện.
Catch Me. Joo Won sexy baby. Xem vui vui. Tí tình bay bay. Nhưng nói thật thì mình không hợp với giai khóc và giai tăng động quá. Xem anh ta mếu máo rồi vật vã thố lộ với người yêu, thì dầu Joo Woon biết tiết chế đấy, mình vẫn thấy nổi da vịt hết cả. Thế thôi, còn thì phim dễ thương.
Kết bài bằng một chuyện ngoài lề, vì mình xem phim từ khá lâu. Mà cũng không hẳn ngoài lề, vì cảm xúc vấn vương từ tình yêu nó khắc hoạ. Conscience của TVB. Nam chính thiểu năng yêu nữ chính vì tin vào sự lương thiện của cô. Một nam chính khác, tài giỏi xuất chúng, thì cưu mang cô vì nhìn thấy sự xấu xa chỉ tạm ngủ yên của cô. Diễn biến là nữ chính quả nhiên đã ác lên. Một bộ phim khá kịch tính, nhưng mình chỉ muốn nhớ đến câu chuyện mà anh ngốc đã kể cho người yêu nghe.
conscietvb
Con ếch cõng con bọ cạp qua sông. Giữa sông con bọ cạp cắn con ếch. Đau nhưng con ếch vẫn đưa con bọ cạp đến bờ. Thế mà con bọ cạp lại cắn nó nữa. Gần chết, con ếch hỏi bọ cạp sao lại cắn nó ở giữa sông, không sợ chết chung à, con bọ cạp bảo, không biết, chỉ muốn cắn thôi. Con ếch hỏi, sao đã cắn rồi mà lên bờ còn cắn nữa, con bọ cạp đáp, phải cắn chết mới thôi.
Con bọ cạp lại hỏi con ếch, giữa sông bị nó cắn sao không quẳng nó xuống sông cho rồi, còn cố cõng nó lên bờ để phải chết thế này. Con ếch nói, nó chỉ biết phải cõng con bọ cạp đi đến bờ, thế thôi.
Đó là thứ tình chỉ có người điên mới làm được. Tựa như lửa hồng của đêm đông, và gió mát của hè nóng. Thứ tình vừa nóng bỏng vừa phóng khoáng, không biết đến thiệt hơn, mà chỉ muốn hy sinh, và dốc lòng cho người yêu.
Thứ tình đó mình cứ nhớ mãi. Dầu biết rằng khó có thể xin ai, dầu chỉ một tí tẹo thôi, trong cuộc đời thực này.
Hết
LadyVit.

Viết cho đỡ trống – because I’m happy!

Yay, mình bận nhưng mình happy :)

Post tí bài cho vui cửa vui nhà phát, coi như lặn từ trước Tết đến giờ. Dạo này Ginko lại chỉ có hứng thú với nhạc và phim hoạt hình, hì hì. Mình nghe ai đó không thích Frozen lắm, chứ mình là mình ưng Frozen lắm á. Còn có mấy tiếng nữa là trao giải Oscar, ai ngán thì ngán chứ mình vẫn khoái “Let it go” đó. Giống như một bản tuyên ngôn cho tự do của phái nữ vậy đó.

Xem bản này đi cho mới mẻ

Tung tăng tuần mới. Chào mọi người, chúc một tuần mới vui vẻ, một tháng mới hạnh phúc. Muah muah!

L’amant – tình cũ thời ám ảnh

1501813_605882739460162_210320773_n

Đây là một cuốn tiểu thuyết rất kỳ lạ. Mỏng, ngắn, nhưng lại biết khơi gợi người đọc tới với rất nhiều thứ cảm giác. Bồn chồn, khắc khoải, uể oải , mãnh liệt, nồng nàn lẫn cả chán chường. Thứ cảm giác tồn tại trong một bầu không khí nóng ẩm hừng hực nhiệt đới, rực rỡ của thanh xuân lẫn rực rỡ của phai tàn. Những nhân vật sống hết mình với tình yêu nhưng mang trong mình một nỗi u uất sầu muộn đến rã rời, không đủ sức đi tìm cho nhau một tương lai hứa hẹn. Và xứ sở nơi họ gặp nhau , miền đồng bằng nhiệt đới phù sa với những ngã rẽ mênh mông sông nước, giống như chính mạch truyện, cứ dẫn người ta đi theo dòng hoài niệm miên man, trôi xuôi ký ức để tìm lại miền nhớ xanh thẳm đã bồi lở theo thời gian với những khoảng trống thênh thang thinh lặng.

Cô mười lăm tuổi. Khuôn mặt và thân hình non nớt nhưng tâm hồn già cỗi hơn thế rất nhiều. Có thể ở cái xứ sở nhiệt đới nóng ẩm này, tâm hồn của người ta bị thiêu đốt nhiều hơn , bằng những nỗi sợ hãi, mông lung, bằng sự xa lạ. Nhưng trên chuyến phà Vĩnh Long- Sa Đéc năm ấy, cô đã tìm thấy một người đàn ông của cuộc đời mình, dù cô không nhận ra. Người đàn ông thuộc về xứ sở mà cô muốn rời bỏ, người đàn ông khác màu da, khác địa vị và giai cấp. Người đàn ông đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, yêu say đắm và tuyệt vọng cho đến tận cuối đời.

Họ đến với nhau. À không, họ lao vào nhau. Giống như thác lũ, giống như đập nước vào ngày mở chắn. Họ thả mình vào cơn lốc dục vọng để lãng quên. Lãng quên nỗi đau không thốt nên lời, lãng quên sự bất lực tuyệt vọng của mình, sự héo úa tàn phai của tuổi thanh xuân đã hằn lên tim họ, lãng quên cuộc đời, lãng quên thời gian…

Cô còn quá trẻ để nhận diện tình yêu. Cô nghĩ mình đến với anh vì tiền, vì tình dục. Cô không biết rằng cái anh mang đến cho cô không chỉ có chừng đó. Dù anh không thể giữ cô đến cùng, dù anh yếu đuối, hoang mang, không bảo vệ cô trước danh gia vọng tộc của mình, nhưng anh đem đến cho cô cảm giác bình yên, nơi nương náu trong cuộc đời buồn bã của mình. Cô không biết rằng được ở bên nhau trong cảm giác yên ả, thanh thản êm đềm, là đã được ở trong tình yêu…

Cuốn sách không dễ đọc. Nó trúc trắc , lấp lửng, bỏ dở nửa chừng. Nó như những nhánh sông ở miền Tây, bất thần rẽ ngang, bất thần đổi dòng. Nó để lại những khoảng trống hoang mang trong lòng người đọc, vất vả đi tìm cách xâu chuỗi các sự kiện rồi phỏng đoán, nghi ngờ. Nhưng theo mạch văn và bút pháp nồng nàn của Marguerite ta mặc lòng để những sự kiện không trọn vẹn trôi xuôi, thả mình vào ký ức đầy biến động, đầy ngọt ngào và u uất của những con người trong câu chuyện. Mặc lòng chấp nhận những khoảng trống bí hiểm không lời giải thích đó như chấp nhận một kỷ niệm đã không còn hình hài rõ nét, đã bị bôi xóa theo tháng năm, chỉ còn lại  hương vị nồng nàn gợi cảm của nó, phảng phất , quấn quýt, lay động…

Marguerite Duras đã kể câu chuyện của đời bà, câu chuyện tình xốn xang nồng nàng đầy nhục cảm. Nhưng người ta nói rằng, anh không phải là nhân vật chính, cô cũng không phải là nhân vật chính. Nhân vật chính của câu chuyện chính là cái xứ sở, nơi cô và anh gặp nhau. Là miền đất mênh mông sông nước, những cơn gió, những cơn mưa nhiệt đới, những mùa nắng ngột ngạt, những triền sông xanh thẳm. Nơi cô dù muốn bỏ đi, vừa không thể nào phủ nhận được nó đã tạo nên chính cô bây giờ. Miền đất đã cho cô cái vẻ đẹp của nó, sự ngây thơ, sự nồng nhiệt, sự uể oải, sự cô độc hoang hoải của nó. Duras đã trả lời tuần báo Le Nouvel Observateur về cuốn sách, về Việt Nam thế này: “Tôi không thể giải thích được rõ rệt tại sao, chỉ cảm thấy nơi chốn chào đời ấy, với tuổi thơ và tuổi trẻ của tôi ở đó, càng về cuối đời càng trở thành một hiện tại sáng rỡ trong tôi, như đó là bản mệnh tôi, như chính phần đời xa thẳm ấy tạo ra tất cả những phần đời của tôi sau đó. Và điều lạ lùng, cuốn sách này còn như sự chiếu sáng, một cắt nghĩa cho tất cả những cuốn sách tôi đã viết ra”…

Marduk viết ngắn về cuốn sách Người tình của Marguerite Duras , vì cuốn này đã được chuyển thể điện ảnh nên thấy post vào đây cũng hợp hợp nên cứ post vào. Phim thì để dành cho Ohanami, Ginko, Tiểu Phong, Vịt và các bạn khác hehee