Đời cho ta bao lần đôi mươi? Hay là cái sự lười kéo dài ẻo lả. Hay là một cú đột phá CDrama

Đời cho ta bao lần đôi mươi? Hay là cái sự lười kéo dài ẻo lả. Hay là một cú đột phá CDrama.

Đời cho ta bao lần đôi mươi? Nhiều lần ấy chứ. Nếu bạn mới hai mươi tức là một lần. Nếu bốn mươi tức là đã hai lần. Nếu tám mươi là được bốn lần đôi mươi. Và ai sống tới trăm hai chục tuổi, thì xin chúc mừng, cụ đã có tới những sáu lần nhân hai mươi.

Cái câu hỏi đời cho ta bao lần đôi mươi ấy, vốn dĩ là để tiếc nuối quá khứ, hay là một sự khích lệ các em bé mới lớn còn trẻ là tới luôn. Tóm lại, theo truyền thống thì đây là cái câu hỏi để con nít vui sướng mà người già thì tự cảm thương.

Nhưng đến một lúc nọ, nó được nhìn thấy qua một nhân sinh quan khác, được diễn tả theo một sự lạc quan mạnh mẽ khác… Cái lúc mà ta đã qua tuổi hai mươi và có thằng cà chớn nào hỏi kháy ta cái câu đời cho bao lần hai mươi, và ta cười toe vào mặt nó, tao có hơn một lần hai mươi rồi, tao rất vui và tao sẵn sàng đón thêm mấy lần hai mươi nữa, nha mạy.

Khi cái lúc đó tới, thì bạn sẽ hiểu vì sao một bộ phim như Diên Hi Công Lược lại có thể là bước chuyển mình của một kẻ đã bị thất sủng như Vu Chính.

Diên Hi Công Lược không ẻo lả. Hay nói đúng hơn là nó lười kéo dài sự ẻo lả. Nữ chính ngay từ đầu phim đã rất mạnh mẽ. Nhân vật hiền nhất phim cũng nhanh chóng hóa điên để chóng nhanh chấm dứt mọi sự phiền hà tới từ cái nết hiền ngu của mình. Bộ phim dài mấy chục tập mà tập nào xem xong cũng thấy có sự đắc ý: cái thú vị của một nhân sinh quan tràn đầy hào khí tranh đấu, tràn đầy hùng tâm tráng trí, đạp lên thị phi điên đảo mà tự tin vào mình. Nữ nhi thì ra cũng có thể dứt khoát, quyết liệt, và dũng mãnh một cách đặc biệt như vậy.

Vào cái lúc bạn có thể bình thản phang vào mặt đứa nào bóng gió chê bạn già đời đã qua hai mươi, thì đó chính cái lúc bạn sẽ biết là bạn muốn cái gì và bạn có đủ ý chí để tự thấy mình giá trị hơn mọi lời dèm pha của kẻ khác. Và có thể, ở cái tâm thế đó, bạn cũng biết là, xem một bộ phim không nhất định là cần logic, cần đi theo một nhịp điệu tuy đúng mà cổ hủ. Bạn không xem phim để bị lèo lái theo bi kịch của phim, bạn muốn xem một bộ phim bi kịch mà lại rất phấn khích: vì nhân vật chính tự định đoạt bi kịch của họ, họ tự chọn lựa tạo ra nó, họ tự quyết định bứt phá khỏi nó, nhanh chóng, gọn gàng. Bạn cũng hệt như nhân vật, có ý thích riêng của mình, có quyết định riêng của mình, và từ chối kéo dài sự ẽo ợt, nhợt nhạt, để kẻ khác định đoạt cảm xúc của bản thân.

Diên Hy, cùng với nội dung tưởng kỳ lạ mà đánh trúng phóc vào tâm lý thời đại sống là chạy với thời gian và rời khỏi vùng an toàn của bản thân, quá trình sản xuất, PR, và phát hành phim cũng phản ánh chính cái không khí đầy thúc giục và không chịu gục ngã trước số phận. Từ trước khi ra đời, mới có tin đồn làm phim thì nó đã bị thiên hạ so sánh với những bộ phim thâm cung đấu trí khác, và trong sự ác ý dành cho anh biên kịch đầy thị phi Vu Chính, Diên Hy trong trứng nước đã phải bước đi những bước rất nặng nề và tủi thân. Khi nó được ló ra mặt trời, có danh sách diễn viên, có poster phim, có trailer, thì nó lại tiếp tục bị đời vùi dập: dân Trung hỏi sao các nữ diễn viên nổi tiếng như Xa Thi Mạn, Tần Lam lại chịu vô cái phim rồi sẽ chìm như thế này, Vu Chính lại cố lăng xê gương mặt mới Ngô Cẩn Ngôn và kết quả là nữ phụ sẽ thu hết hào quang của nữ chính như cái thời của Trần Kiều Ân với Viên San San thôi, ối trời ơi phim gì mà nhìn thấy bình thường tẻ nhạt thế này vân vân và mây mây. Trong không khí căng thẳng như vậy thì khán giả Việt im lìm, ờ thì phim sẽ chìm có gì đâu phải mất công long tong. Các fan chị Mạn, chị Lam, cả anh Chính, cũng rất bình tĩnh mà nói nhỏ nhẹ sẽ xem phim ủng hộ. Tóm lại là một sự chào đời không hề có chút gì rầm rộ tung hô.

Bản thân của Diên Hy cũng chỉ được phát hành trên mạng chứ không phải trên đài truyền hình tỉnh lỵ nào đó. Có thể nói Diên Hy từ đi những bước nặng nề, khó nhọc, đến những bước bé mọn mà thôi. Nhưng nó vẫn tiến lên, mặc kệ dèm pha, hắt hủi, mặc kệ mọi sự tủi thân về lịch chiếu, nơi chiếu… Và nó đã chứng minh sự thật: khi bạn có sự thúc hối đối với chính mình, có quyết tâm kiên định phải tiến lên, và có cả sự can đảm quên đi mọi thứ càm ràm xung quanh để tự tin tuyệt đối vào mình, thì kỳ tích sẽ xuất hiện.

Diên Hy làm điên đảo thiên hạ!

Một nữ chính kỳ lạ kỳ cục kỳ quái nhất trước nay trong dòng phim cung đấu: đã xấu còn dữ, đã tự tin thái quá còn điêu ngoa xảo quyệt, đã xuất thân thấp kém còn dám ném đá vào hào môn… Ngô Cẩn Ngôn ấy vậy mà đã khiến bao nhiêu khán giả hả hê, thích thú. Ngụy Anh Lạc quá khác lạ mà khiến nhà nhà say mê dõi theo. Rating của mạng mà còn đáng kinh ngạc hơn rating trên đài chính thống. Một con sông nhỏ chảy rì rì vào biển, bất thình lình biến hóa thành thần thủy công thành. Diên Hy đã không gục ngã, mà còn đứng dậy đánh trả lại những lời chê bai, vùi dập nó.

Vu Chính, một lần nữa chứng minh vì sao mình vẫn nổi tiếng. Cái tầm nhìn thấu tâm lý khán giả giải trí là phải đem lại sự phấn khích, cái gan phá bỏ sự ẻo lả rề rà của dòng phim cung đấu, Vu Chính với khí thế tiến lên rời khỏi vùng an toàn, đã mang lại thành công cho chính mình: một đời người sẽ có hơn một lần tỏa sáng.

Một đời người, sẽ có nhiều lần hai mươi, nhiều lần trở lại với khí phách trẻ trung, với hùng tâm tráng trí, tự đi giành lấy cái mình muốn!

Xem phim mà buồn ít vui nhiều, tâm lý phơ phới, bức xúc trong tầm kiểm soát, đặc biệt là rất mát mẻ vì ít khi phải nhìn đồng hồ xem một nhân vật bẻ miệng nói chuyện, múa tay chỉ thiên, xoay đít làm duyên, đi vào đi ra, đã mất hết cả ngày. Chân Hoàn Truyện có thể là tượng đài của dòng phim cung đấu, nhưng xem nó nóng bức gì đâu, vì các nương nương điệu bộ nhiễu nhương, tiết tấu phim coi thường thời gian của khán giả quá. Nhất là ở cái thời kỳ yếu ớt rớt mất não của nhân vật. Thật là biết cách đả kích lòng kiên nhẫn của người ta.

Diên Hy Công Lược, đúng là một cú đột phá. Còn ở cái chỗ các nhân vật xoay quanh nữ chính và lắm lần chịu thua nàng. Cái ý tứ này tuy là phản logic của Cung đấu truyền thống, một con cung tỳ level bét ai cũng ghét mà làm má người ta được sao, nhưng nó hợp với một cái logic khác: làm người mà biết tự vệ, biết cách không để ai chà đạp mình, thì mình sẽ sống sót thôi, và càng “dữ dằn” sớm thì sẽ càng gặp cơ hội để lên level. Cái logic này không hạp với mấy bạn đòi lễ nghi lễ mễ nữ nhi thân bất do kỷ này nọ đại loại đại ý vậy, nhưng mà nó hạp với rất nhiều bạn khác có nhân sinh quan sống là chạy với thời gian rời khỏi vùng an toàn và càng nhanh càng lẹ cho mấy con ghẹ xấu ác vô lò, nói chung là mấy bạn dễ nổi khùng với bánh bèo và theo phe nữ chủ nữ cường. Hay là nói một cách nhẹ nhàng, tức là những khán giả không thích xem phim để khóc nhè khóc nhây với nhân vật, mà xem phim để lập tức tìm thấy cảm hứng phấn đấu từ nhân vật.

Mà chúng ta thì ai cũng phải phấn đấu cho đời mình, nên Diên Hy với Anh Lạc, Vu Chính và cái gan tạo ra một nữ nhi nhanh nhẹn dũng mãnh, đã hóa thành sóng lớn công thành, khiến cho một bộ phim từ bị dìm dập lập nên cú hit ăn khách tưng bừng.

Một bộ phim không làm ra để người hoài cổ bộ bộ thư thư, từng bước từ từ mà cảm mà yêu, phim này là phim tuy nói rất nhiều mà thực ra là lập mưu triệt liền tại chỗ. Cưng đụng vô chị là tới số rồi, hai ba tập một lần chị sẽ dập cưng cho khán giả mừng. Còn chừng hơn chục tập thì cưng chết cho bitch khác lên sàn để chị lại tỏa sáng và khán giả lại vỗ đùi vì vui. Tụi mình không câu giờ, nghen.

Diên Hy Công Lược. Biên kịch: Vu Chính. Diễn viên: Ngô Cẩn Ngôn, Xa Thi Mạn, Tần Lam, Nhiếp Viễn, Hứa Khải, Hồng Nghiêu…

Ladyvitvit.

Bonus: mấy nam của Diên Hy diễn tốt đẹp trai. Tui là tui phải nhắc lại câu của chị Lâm Tâm Như, làm phim mà không có trai đẹp là có lỗi với khán giả. (xin lỗi, ông vua của Chân Hoàn, tui coi mà bàng hoàng quá độ, why you được mấy bà giành giựt dữ vậy???)

Và tui tin là người có tài thiệt sự như Vu Chính, chỉ cần tém bớt cái mỏ, là không thiếu gì diễn viên nam chất lượng sẽ đóng phim cho. Cái anh Trần Hiểu thiên hạ nói bỏ Chính rồi, thì kệ anh chứ, anh là trai đẹp duy nhất của Trung Quốc à.

Tản mạn. Khẩu nghiệp.

Tản mạn. Khẩu nghiệp.
Khẩu nghiệp không chỉ tới chỗ kẻ chửi mình. Khẩu nghiệp tới chỗ chính mình khi sân si chửi lại. Khẩu nghiệp đâu chỉ là quả báo của antifan độc mồm, khẩu nghiệp sẽ bắt chính người nổi tiếng mà mồm cũng thúi khắm trả giá. Khẩu nghiệp không phải là đồ vật có tiền mua được rồi vứt đi. Khẩu nghiệp không phải là hình phạt chỉ dành riêng cho một người. Khẩu nghiệp là lưới trời, tuy thưa mà không ai thoát được đâu.

Còn nhớ năm nào khi Katy Perry dè biểu bộ quần áo của Miley Cyrus và cười cợt Lady Gaga, đồng thời “cà khịa” thêm dăm nhân vật trong làng giải trí. Cái tính nghĩ gì nói đó của cô nàng làm các fan tung hô kẻ thẳng thắn mạnh miệng. Thời hoàng kim của Katy thì thậm chí Gaga và Miley cũng bị lấn lướt. Trong bước đường hoạn lộ danh vang, cô nàng tiếp tục “chuyển bạn thành thù” với Taylor Swiff. Và Katy vẫn tiếp tục được bênh vực khi dấy lên scandal “Beware of Regina in sheep clothes”, hay là “Taylor là rắn độc”.

Rồi thì sao? Rồi Taylor hóa rắn thực sự và bạo phát với cú hit Look What You Made Me Do. Rồi một loạt sự cố khiến gió xoay chiều: Katy và bản nhạc Swift Swift bị cho là petty trước Look What You Made Me Do. Katy cưỡng hôn một trai tân làm dân tình chê trách vô duyên. Katy tỏ vẻ tổn thương khi chung show với Taylor làm họ tiếp tục cười cô gây sự trước kia mà. Và khi Katy tặng hoa giảng hòa với Taylor dư luận vẫn thở dài, tại sao cô làm gì cũng petty thế hả.

Nếu Idol là cá lớn, fan là cá bé, cá lớn nhờ cá bé kéo bè nâng vây, dậy sóng mà lên. Thì xin chớ quên dư luận chính là biển, trong biển đó mới tính đến antifan. Nhờ antifan mà không có bè cá nào tạo đủ sóng mạnh lật bể tung trời. Nhờ có cả dư luận mà con cá có lớn tới đâu cũng có ngày bị sóng quật tới phơi bụng khi lòi phốt.

Đời rộng bao la, có vay là có trả, khẩu nghiệp phạt kẻ cò con như antifan chờ ngày hạ bệ Idol. Thì khẩu nghiệp cũng phạt luôn Idol có tiếng rồi mà không biết cách giữ miếng, bản thân không biết khéo miệng, không học được cách cư xử , cách tự kìm chế.

Hàn Quốc là nơi dư luận khắc nghiệt. Người nổi tiếng một đêm cũng có thể thảm bại sau một câu nói hớ, một hành động ngu bất ngờ. Nhưng ở Hàn Quốc không có chuyện kẻ có phốt dám vác mặt lên trời. Cuộc đời của Idol là cuộc đời nhìn dư luận mà sống. Nhưng rồi thì sao? Nhưng rồi năm nào cũng có đàn đàn lũ lũ thanh niên dấn thân vào showbiz, năm nào cũng chứng kiến những vì sao lấp lánh, và mỗi năm ngành giải trí của Hàn đem lại chán vạn lợi nhuận cho đất nước, khiến không chỉ Châu Á mà cả thế giới cũng ngước nhìn.

Vì sao trên bước đường hoạn lộ danh vang đồng hành với gian nan trắc trở khi phải giữ mình khép nép với đủ thứ miệng lưỡi thế gian, mà Idol của Hàn vẫn tiến lên, và ngày càng có nhiều bạn trẻ theo bước họ, làm cho chỉ một mảng của kinh tế lại có thể hóa thành sức mạnh của cả quốc gia?

Vì trong hào quang của tài hoa và nhan sắc, có cả sự vinh quang của “tu nhân tích đức”, có sự tự hào bảo đảm tránh khẩu nghiệp.

Trong ý thức cá nhân Idol, là sự tự trân trọng chính mình, tiền tôi làm ra ngoài mồ hôi nước mắt còn chính là giá trị nhân cách của tôi.

Trong ý thức dư luận, Idol này đẹp người đẹp nết thì chúng tôi hết lòng ủng hộ, như là ủng hộ một ngôi sao sáng bên ngoài sáng cả bên trong, mỹ nhân không chỉ là cái bản mặt ưa nhìn, mỹ nhân chân chính là tính nết bộc lộ qua cư xử nói năng.

Trong ý thức của quốc gia, Idol Hàn có thể chính là bộ mặt văn hóa đáng tự hào: à thì chúng tôi có dư luận khắc khe, có khẩu nghiệp everywhere đấy, nhưng hãy nhìn kết quả của nó đi- các tài tử của chúng tôi đều phải sống nề nếp và mở mồm cẩn thận nghe chưa.

Một ý thức cực kỳ hay ho, cực kỳ hứa hẹn tương lai sáng lạn. Bạn có thể chưa thích ai đó qua vài bộ phim họ diễn, vài bài hát của họ đâu, nhưng xem họ ăn nói, đối đáp, hành xử với dư luận, thì bạn có thể thích ngay. Và cái thích này sẽ lâu dài đó.

Bởi nó là hiện tượng tâm lý ái mộ có chọn lọc, một hình thức tiến hóa từ đam mê vật chất thuần túy bề ngoài. Trong một thời đại ngày càng nâng cao thẩm mỹ nói chung, trong tình hình ngành giải trí hoa nở liên hồi nói riêng, thì người hâm mộ cũng tiến lên cái tầm tôi tự chọn vẻ đẹp tôi thích. Mà thật là trùng hợp, rất nhiều người chọn vẻ đẹp “đã tốt nước sơn thì thôi, phải tốt cả gỗ nữa nhé”. Chính là cái đẹp ở bên ngoài và cái đẹp bên trong.

Người Hàn đã rất thông minh, dù vô ý hay cố tình, khi xây dựng “đế chế giải trí” của mình trên “hình tượng Idol” như vậy. Hay là nói cái khẩu nghiệp của họ đã khiến họ gạn đục khơi trong, sản sinh ra một thế hệ tài tử được mến mộ dài lâu từ vẻ đẹp màu sắc hình thức cộng với sự khéo léo cư xử biết né tránh khẩu nghiệp. Cái ưa thích tới từ nội tâm luôn bền hơn ngoại hình. Một mảng kinh tế lấy cả mỹ dung mỹ hạnh như vậy, lấy cái gốc từ một ý thức đạo đức tốt đẹp như vậy, đừng hỏi sao nó bá chiếm nội địa, rồi lại bùng nổ tràn lan khắp thế giới như bây giờ.

Nước Việt ta cũng có anh ca sĩ Sơn Tùng, mặc dù bị bộ phận quần chúng la ó đạo nhái chi đó, và bản thân tác giả bài này cũng bỏ chạy nghe không nổi nhạc anh, thì cho tới thời điểm của bài viết này, anh chẳng có cái phốt khẩu nghiệp nào cả: bản thân anh chả giật chồng ai, chả đông đổng võ mồm với antifan, cũng chả có cái đứa tà lọt nào lo áo quần vớ dép mũ miện của anh mà nó không yên thân lo miện mũ dép vớ quấn vào cho anh, nó lại thích cành nanh nhanh mỏ đụng chút xíu là đã gõ bàn phím giương kiếm thị oai với antifan… Anh Tùng bản thân không sinh khẩu nghiệp, cũng không bỏ tiền mướn ekip thích khẩu nghiệp, nên rõ là tới giờ sự nghiệp của Sơn Tùng vẫn trụ vững như cây tùng trên núi. (Ờ thì fan Tùng cũng khẩu nghiệp khủng khiếp lắm, nhưng Tùng với nội bộ Tùng thì… vẫn duyên)

Bởi, đẹp người hiền nết trước đi, tém tém cái miệng, tém tém cái tâm, tém luôn cư xử, thì sẽ được tha thứ, được giữ fame lâu hơn đó.

Đã gọi là tản mạn nên bài viết không có cấu trúc gì hết. Đến đây mệt rồi nên xin hết.

Ladyvitvit.
PS: tôi viết bài này chắc cũng bị chửi khẩu nghiệp? Nhưng ăn trái đắng mà gạn đục khơi trong thì trong lòng không hối hận :–D

Gintama. Linh hồn bạc

Gintama. Linh hồn bạc.

Live action của manga Gintama. Đạo diễn, Biên kịch: Yuichi Fukuda.

Có Spoiler.

Thật ra phim này không có plot twist gì ghê lắm đâu, nhưng đầy những bất ngờ nho nhỏ mà hài hước vô cùng. Tôi rất cám ơn nhà làm phim vì điều đó. Tôi không xem phim để nghiền ngẫm rồi tâm đắc với mấy cú ngửa bài cao siêu, bây giờ tôi xem phim để được cười và bất cứ lúc nào cũng hiểu được mình đang xem cái gì đây, xem tới chỗ nào rồi vậy. Gintama là một phim đơn giản mà duyên dáng, rất đáng khen ngợi vì những trò lố mà không quá phô, những nhân vật quái đản mà không phản cảm, và cái nhịp phim hết sức tôn trọng thời gian của khán giả. À thật ra nó cũng có những đoạn thoại rất phiêu, rất deep, nó cũng rất dài (hai tiếng mấy thì phải), và tôi có nghĩ nếu cắt bớt đi thì tuyệt vời, nhưng tình đời vốn đen bạc mà style các nước lại khác nhau, nên mấy cái vụ triết lý slo-mo này là đặc sản Nhật Bản thì tôi phải nên dẹp quách cái gu của mình đi mà xem phim bằng tinh thần tôn trọng sự khác biệt chứ.

Gintama chỉ có hai phần, vui nhất và dài nhất: bắt bọ hung và truy lùng thanh kiếm quỷ. Cái tên đã nói lên tất cả, đầu phim Gin và những người bạn đi bắt bọ, sau đó họ đi tìm Kiếm. Rồi hết phim.

Các nhân vật của phim là nguồn cảm hứng vô giá cho khán giả tha hồ mà cười. Anh Gin nam chính có biệt danh Linh hồn bạc vì anh đã nhuộm tóc màu trắng bạc ngay từ nhỏ. Anh còn uốn tóc cho nổi hơn hai thằng bạn: một tóc bob cụp và highlight ánh tím, một tóc thề ngang lưng mái bằng. Gin từng đi lính chống Aliens mà giờ nó chiếm luôn Nhật Bản rồi, nên Gin phải về vườn mở tiệm làm thời vụ, tức là ai kêu vụ nào thì làm vụ đó. Gin có hai em nhân viên, một em đeo kính trông trí thức nhưng rất chậm, em kia nhanh hơn nhưng lại ngu hơn. Business của Gin vì sao chưa phá sản, là một điều bí ẩn của phim.

Bạn trai Tóc thề của Gin bị một Cao thủ mù xài thanh kiếm hồng tấn công. Hôm sau bản tin thời sự chiếu cảnh xác nam bó chiếu. Tóc thề có một thú cưng tên là Elizabeth, nghe tên dài dòng và sang trọng vậy nhưng nó là một con vịt đến từ hành tinh khác. Xem đến đây có người hỏi tôi sao kỹ xảo dởm vậy, dòm con vịt là biết có người costume, sao không làm CGI hả. Tôi trả lời dòm vậy mới thấy quái, thấy hài chứ.

Gin được một thợ rèn mướn đi tìm lại Thanh kiếm quỷ ông làm. Ông này nhìn rất đạo mạo, lạnh lùng, cho cảm giác là kiểu người nếu nói chuyện là sẽ nói ngắn gọn bằng một chất giọng trầm tĩnh, nhưng thực ra ông bị điếc và mở miệng ra là có thể khiến người nghe bị chấn động âm thanh mà điếc theo. Ông có cô em gái nhìn lanh lợi trẻ trung hoạt bát, nhưng thật ra cô chỉ có trẻ trung thôi.

Cùng chỗ với Gin có tổ chức police gọi là Tân Đảng. Chúa đảng là một chàng thích “cởi” (trời ơi xem phim mà đau mắt vì chàng). Phó đảng là một chàng tóc bum bê đen- người đàn ông với mái tóc giống tóc đàn ông nhất phim là đây. Thêm một chàng tổ trưởng tổ một (mà có lẽ nguyên cái đảng chỉ có một tổ này thì phải) style Kpop, tóc vàng cam, mắt kẻ eyeliner, môi son bóng đỏ. Bonus là người Nhật Bản mang phong cách Hàn Quốc này xài một khẩu Bazooka tuyệt đẹp.

Tân Đảng đã phát hiện ra anh bạn tóc bob tím của Gin đang âm mưu phá hủy thế giới. Anh này bây giờ bị mất một mắt, gọi là Bob tím chột. Bob đã tập hợp mấy đàn em rất lợi hại: một ông quân sư trâu già khoái gặm cỏ non, một em cowgirl khoái đấu súng cận chiến, và đương nhiên Kiếm sĩ kiếm hồng, cùng mấy anh chạy vặt. Tất cả ở trong một con tàu không gian.

Sau đó Gin cũng bị Kiếm hồng tập kích tới nỗi nằm liệt giường. Hai nhân viên tiệm Gin thương ông chủ chưa đủ rắc rối nên mò tới chỗ Bob tím chột và bị bắt.

Tình hình căng thẳng leo thang.

Tua nhanh.

Gin tỉnh. Em gái lò rèn cho Gin biết sự thật về Kiếm quỷ và âm mưu của ông anh.

Gin pk Cao thủ mù lần nữa. Tân Đảng tấn công Bob tím chột. Bạn trai Tóc thề của Gin chưa chết nhưng đã cắt tóc và uốn dảnh ra, gọi là Tóc dảnh ngang vai. Hai em nhân viên tiệm Gin được cứu. Em gái lò rèn khuyên anh hối cải…

Và mấy bạn phải coi phim đi chứ tôi không spoil nữa đâu :–)

Phim dễ coi vô cùng, thiệt tình nói bao nhiêu cũng không đủ diễn tả niềm vui của tôi. Trong khi ngán tận cổ những kịch bản đánh đố và những màn lâm ly bi đát phim nào cũng xài thì tôi lại tìm thấy Gintama. Linh hồn bạc. Ánh sáng Nhật Bản tươi mới, phá phách, với một chút truyền thống tự sự, sâu lắng. À thì Gintama vẫn cố gắng thuyết giải thông điệp: phàm làm việc gì cũng lấy chữ Nhân, lấy việc Cứu người, làm gốc, thì mọi hoàn cảnh tuyệt vọng đều sẽ được cứu gỡ, sẽ có phép màu xảy ra.

Gintama là một phép màu dành cho tôi. Chính cái cách nó nói ít làm nhiều hay là giảng đạo vừa phải và quậy tới bến, đã cho tôi những phút giây đủ tính giải trí mà cũng đủ ý nghĩa hữu ích.

Diễn xuất thì 10/10.

Và ôi chao, tiếng Nhật sao mà dễ nghe, dễ chịu đến thế!

Cám ơn Gintama!

Hết.

 

Tháng 10

Cho một thời tuổi trẻ!

Và tháng 10 – nghĩa là đã sắp hết năm!

 

 

Lâu lâu ghé chơi – Phim ảnh dạo này!

A lô a lô, có còn ai nhớ đến mình không?

Cho Ginko ôm Lady Vitvit thật chặt thật lâu nhé! Cảm ơn Vịt vẫn luôn thầm lặng chăm sóc góc nhỏ bị bỏ quên này. Ginko bỏ blog lâu đến nỗi bây giờ gửi bài cũng là điều bỡ ngỡ với mình. Nhiều chức năng mới và giao diện thay đổi quá nhiều! Thậm chí bây giờ viết một bài cho ra ngô ra khoai cũng là thách thức với Ginko!

Vịt ơi mong Vịt vẫn tiếp tục post bài nhé. Ginko cảm ơn Vịt nhiều lắm.

Thoắt quá lại đã sang thu, ở cái xứ nóng nực này mà cũng có mùa thu đấy, lá rụng nhiều và mưa ầm ĩ, trời mát mát và người cũng lâng lâng, bạn cũ ghé thăm hỏi han, thôi thì mình cũng lan man viết vài dòng.

Happy Friday tới cả vườn nhé.

 

Drama gần đây nhất Ginko xem trọn vẹn và yêu mến: Father is strange! Family drama, lại là phim cuối tuần nên cứ yên tâm mà xem 52 tập nha! Ấm áp, hài hước, duyên dáng, cảm động. Biên kịch của Ojakgyo Brothers nên rất hợp gu Ginko. Xem xong phim thì quá mê chị cả Lee Yuri, và phát hiện ra anh chàng idol-turned actor Lee Joon đóng phim rất là hay!

Các phim Hàn khác có xem có bỏ, lôi cả phim cũ ra xem, Ginko điểm phim cũ ở đây luôn, điểm phim ra để mọi người vào bàn luận ấy, chứ nhận xét chắc ít vì thật sự dạo này rất ít phim khiến mình vương vấn sau khi xem.

  1. Descendants of the Sun: đừng hỏi tại sao! Đơn giản là có vài cảnh của DOTS trong Father is strange nên Ginko nhớ ra là chưa xem 2 tập cuối của phim, lại tranh thủ chuẩn bị mừng đám  cưới hai bạn Song – Song nên mình xem lại, và xem nốt. Kết luận: Song – Song đẹp đôi quá! Song nam nhìn manly hơn thiệt! Song nữ mãi mãi là nữ thần!
  2. Susipicious partners: xem vì Ji Chang-wook và Nam ji-hyun. Phim tàm tạm, không đọng lại gì mấy! Bạn Wook diễn ngố ngố dễ thương, thoát khỏi hình tượng hành động K và Healer của bạn. Nam Ji-hyun trẻ trung, có kiểu diễn giống giống Nam Sang-mi.
  3. Chief Kim: xem cười thoải mái, nhưng mình cũng chưa xem nốt mấy tập cuối.  Nam Goong-min từ hồi thay đổi hình tượng trong Girl who sees smell đã lên vùn vụt, bạn í lột xác ngoạn mục và thành công. Ginko vẫn còn nhớ hồi nào đó khó chịu với cách diễn của Nam Goong-min trong I Need Romance 3, nhưng quả thật là Nam Goong-min tiến bộ nhiều lắm.
  4. Strong Woman Do Boong Soon: mấy tập đầu tàm tạm, mấy tập cuối càng lúc càng nhảm. Nhưng mà phim này Ginko theo được đến cuối phim, vì Park Bo-young quá dễ thương! Còn bạn Park Hyung-shik cũng xuất thân idol à? Giờ nhiều bạn idol diễn tốt phết nhỉ!
  5. Man to Man: xem đâu được 4-5 tập đầu, xem để ngắm bromance, Park Hae-jin bay bay chạy về phía Park Sung-woong!
  6. Voice: xem vì trong nhà có người xem phim này. Thật chứ mỗi lần xem drama hình sự Hàn là mình lại sôi máu vì cảnh sát Hàn trong drama được khắc hoạ quá vô dụng! Không biết ngoài đời thật thì thế nào!
  7. Woman of Dignity: thấy ratings ngất ngưởng thế thì mừng quá là mừng cho Kim Sun-ah và Kim Hee-sun! Nữ quyền lên ngôi! Mình ủng hộ hai chị! Có điều phim thì mới chỉ xem 1 tập cho biết. Vì mới có 1 tập nên không nhận xét gì nhiều, chỉ thấy makjang rõ ra! Mà hình như phim này là nhằm mục đích đó mà.
  8. Deserving of the Name (Live Up to Your Name): phim còn đang chiếu trên tvN, Ginko cũng theo dõi gần đến tập mới nhất. Thấy phản hồi có vẻ tốt nhưng Ginko không cảm phim này cho lắm, dù thích cách dựng phim và cách xây dựng nhân vật của Kim Nam-gil. Có lẽ là mình vẫn luôn khó chịu với các chi tiết y học mà phi y học, cả vấn đề đạo đức nghề nghiệp khi làm việc trong ngành y nên mình hơi khắt khe một chút khi đánh giá phim. Thực ra thì phim được phản hồi khá tốt nên mình muốn nghe đánh giá từ mọi người xem thế nào.
  9. Age of Youth: vì Age of Youth 2 đang chiếu nên Ginko tò mò xem season 1 hay thế nào mà trở thành một sleeper hit dẫn đến làm cả phần 2. Ginko chưa xem AoY phần 2 nhưng rất rất thích phần 1! Mới xem xong hôm nay đó. Hơn thế nữa, phim chỉ có 12 tập thôi! 12 tập có nghĩa là cô đọng và súc tích, quá xuất sắc so với phim Hàn thông thường. Có điều hơi tiếc một chút là mình vẫn hy vọng AoY sẽ mang nhiều nét thanh xuân tươi trẻ hơn là sự bí ấn và vật vã  bế tắc tìm lối đi. Phim mang nhiều vương vấn và tiếc nuối của quãng đường trưởng thành. Nhạc phim là đỉnh cao của drama Hàn, hình như nhạc của JTBC luôn luôn xuất sắc.
  10. I hear your voice: Ừm, đúng đấy, Ginko xem nốt IHYV. Nhớ có bài viết hồi phim còn đang chiếu mình vùi dập phim này tàn canh gió lạnh luôn. Ơ thế mà bây giờ xem lại – và xem tiếp thì lại thích mới chết chứ! Ừ thì vì biết có mấy chỗ khó chịu nên bỏ qua, không xét nét mấy chi tiết ấy nữa thì sẽ cảm nhận được một bộ phim ấm áp và thấm tình người. Lý do Ginko tìm xem lại phim này là vì BK Park Hye-ryun, đang chuẩn bị xem cái phim While You Were Sleeping của cô ấy ra sao. Ginko đã xem Pinocchio và nhớ là mình từng rất yêu thích Dream High của cô ấy, cả hai drama đều mang hơi thở tình người. Chặng đường trưởng thành của các nhân vật trong kịch bản của BK Park đều có sự ấm áp của tình thương và niềm tin giữa người với người. Vì tin tưởng BK Park nên Ginko quyết định xem tiếp IHYV và mừng là mình đã quyết định đúng đắn. Có những drama chúng ta xem với một trái tim chứ không phải với sự xét nét! Nhận tiện đây Ginko xin lỗi fan của IHYV vì trước đây đã nặng lời với phim!

Phim chuẩn bị xem, và đợi review của các bạn:

  1. While you were sleeping: mới phát sóng hôm qua chứ mấy.
  2. Forest of Secrets: ai xem phim này rồi cho mình xin tí ý kiến!
  3. Because This Is My First Life: đơn giản thôi, Lee Min-ki và Jung So-min! Trong Father in strange Jung So-min dễ thương lắm luôn, có điều diễn xuất của Jung So-min trong bao năm vẫn chưa bứt hẳn ra khỏi sự ngọt ngào an toàn.
  4. Tunnel.

Ai muốn ra rạp xem phim cuối tuần, mình xin thông báo tin buồn là Kingsman 2: The Golden Circle thật sự không bằng một góc phần 1.

Xem lại Kingsman 1 đi cho đỡ buồn phần 2!

TGIF! Cuối tuần vui vẻ nhé!