Kingsman: the secret service

Phim mới xem tối qua: Kingsman: the seccret service.

Một bộ phim hành động hài rất tửng, rất dí dỏm, rất khoa trương và rất ngầu. Cảnh báo trước là bạn hãy dẹp qua mọi logic, mọi vấn đề mô phạm khi đi xem phim. Hãy chỉ đơn thuần xem và cười thả ga!

kingsman-cover

Kingsman là bản nhạo (parody) James Bond hoàn hảo, một tổ chức điệp viên bí mật tối cao, các điệp viên tài giỏi với những thiết bị phụ kiện đỉnh cao, những bộ vest sang trọng và phong cách quý ông lịch thiệp cùng một nhân vật phản diện tầm cỡ có sức mạnh huỷ diệt cả thế giới. Dĩ nhiên điệp viên chính nghĩa của chúng ta phải tìm mọi cách tiêu diệt thế lực hắc ám ấy. Siêu điệp viên của chúng ta đương nhiên có một cô điệp viên nữ siêu hạng đồng hành, trải qua một loạt biến cố cuối cùng họ cũng thành công gỡ bỏ thảm họa ở giây cuối cùng.

Plot nghe thật quen thuộc, thật nhàm chán nhưng kiểu dựng phim theo phong cách Kick Ass của đạo điễn Matthew Vaughn khiến bộ phim hành động hài này trở thành một điểm nhấn khó quên.

Read the rest of this entry

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh

Chờ một người, kiếp này đến kiếp sau, hỏi có đáng không?

Tôi bao giờ xem phim cũng tìm lấy những manh mối tình cảm để mà rung động. Cũng như tôi luôn tin rằng sống trước tiên là để yêu thương, hay rõ hơn, là để có can đảm dám yêu thương.

Tuyết Yêu thích đùa, đêm đông nhà tranh, hàn sĩ gạo bài, lại đến cho chàng ngơ ngẩn. Chung Quỳ si tình, hoạ hình người thương, treo ngay cạnh bàn, vừa ngắm vừa trông.

Họ yêu nhau, nhưng nhân yêu cách biệt, chàng lại bảo nàng, nhất định diệt yêu. Thế là kẻ ngủ vùi ba năm, người sớm tối say mèm. Không lời từ giã, mà đằng đẵng biệt ly.

Nhưng đến khi tái hợp, vẫn như chưa từng xa. Nàng vẫn nhớ hàn sĩ ngày xưa. Chàng càng yêu hoa tuyết tình đầu. Đến ngay dao kề cổ, thì cũng là “ta quyết bảo vệ nàng.”

Chờ người kiếp kiếp, hỏi đáng hay không?

“Luôn luôn… và mãi mãi… là xứng đáng” Nàng nói rồi thân thể rữa tan. Bụi tuyết trong không tản mạn muôn nơi. Ly biệt này, không còn tái hợp nữa.

Tuyết Yêu vì Chung Quỳ mà bỏ đi, lại vì Chung Quỳ mà quay lại. Chung Quỳ vì nàng mà lạc lối, lại vì nàng mà giác ngộ. Tình yêu thực sự, không phải là ai sẽ sống sót sau thử thách, mà là trong thử thách, ai dám hy sinh cho ai.

Tình yêu thực sự, kiếp kiếp đời đời, đều xứng cho ba cõi ngưỡng phục.

Vì vậy mà thần biết Chung Quỳ, ma sợ Chung Quỳ, người lạy Chung Quỳ. Còn Chung Quỳ thì tôn thờ Tuyết Yêu.

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh.

Đạo diễn: Bảo Đức Hi, Triệu Thiên Vũ. Biên kịch: Triệu Thiên Vũ, Tần Trăn, Thẩm Thi Kỳ, Trần Hãn, Kim Lôi, Trương Hoán Hoán. Diễn Viên: Trần Khôn, Lý Băng Băng, Triệu Văn Tuyên… (Nguồn: Kitesvn.com)

Phim hư cấu thôi, nhưng tôi rất thích cái tứ này. Vì vậy hôm nay chỉ muốn nói đến đấy.

Hết.

Chúc mừng năm mới Ất Mùi

Một năm qua đi với bao biến động.
Chúc năm mới Ất Mùi bình an và hạnh phúc đến tất cả mọi người.

NĂM MỚI BÌNH AN
AN KHANG THỊNH VƯỢNG!

Happy New Year 2015

Cảm ơn tất cả các bạn luôn nhớ và ghé thăm Ginko.

Love :)

Jang Na Ra

Read the rest of this entry

Basic Instinct

Basic Instinct- Lâu lâu lạc lối

Cảnh cáo (mà tui nghi là sẽ chỉ càng khiến bạn muốn đọc tiếp thôi ^^): có nói về chuyện quan hệ nam nữ, mong bạn đọc chuẩn bị.

Nhân lúc có cuộc phím đàm nho nhỏ về yêu và 3X, tui nhớ lại cảm xúc cũng be bé xinh xinh của mình về Basic Instinct của Richard Osborne. Phim cùng tên, Sharon Stone và Michael Doughlas đóng chính. Cả sách lẫn phim đều rated R, nhưng so với Fifty Shades Of Grey của E.L. James thì chỉ là ruồi muỗi.

Bản Việt do Phạm Viêm Phương dịch, giữ được cái chất tưng tửng, say đắm, mà các đoạn X lại đủ lịch sự, hợp tính dân mình. Mà thiệt ra ngay bản gốc nó cũng biết cái gì là giữa hảo cảm và phản cảm. Cho nên Năm Chục Sắc Xám Xịch là cuốn tiểu thuyết vừa phô vừa lố hết sức. Hên cho tui được đọc chùa, có tiếc công cũng hông tới nỗi tiếc của.

Yêu và ngủ với nhau. Nếu hồi xưa lắc Adam và Eva đã biết rồi làm tới thì bây giờ con cháu làm theo là phải đạo. Chứ yêu mà chỉ có nắm tay với lén dòm thì xạo. Nhưng cái bản năng gốc của ông bà tổ tiên sẽ ảnh hưởng làm sao tới chuyện phán đoán về nhau? Thì Basic Instinct là truyện trinh thám mà.

Nick là thanh tra có bệnh về tâm lý. Catherine là văn sĩ, tâm lý cũng khác người. Nick chuyên nghiệp nhưng Catherine còn giỏi một chuyện ác liệt hơn. Hai anh chị không được khoẻ này xáp vô, yêu lắm cắn đau, và liên luỵ tùm lum người. Hung thủ chỉ lộ mặt ở dòng cuối cùng của sách (mặc dù chắc có người đoán ra sớm, nhưng mấy vụ gài nhau đọc OK).

Giữa cái sự yêu và X, và cái thứ phán đoán đòi lý chí lý rận gì kia, một bên cho người ta thoả mãn, bay bổng mà chết hồi nào hổng hay, với cái bên thì được sống nhăn sống khoẻ mà thấy đời nó chán muốn chết, thì nên chọn bên nào? Thiệt ai biết làm sao.

Phim là cú hít hồi đó, IMDB chấm trung bình khá, và Sharon Stone bay véo lên hàng A ở Hollywood. Người đẹp đá cao chân làm mày râu hết hồn, đảo lộn hết mọi sự đúng sai. Nhưng hơn tất cả, là ngôn ngữ điện ảnh quyến rũ với những câu thoại sắc bén, chuyển cảnh dứt khoát, và những nền màu tinh xảo (chẳng hạn như cảnh quán bar, và nhà của các nhân vật chính)- công của anh đạo diễn và anh biên kịch.

Và sự thể hiện của nguyên dàn cast. Nick của M. Doughlas thô ráp mà nồng nhiệt, bên cạnh Catherine-Stone mượt mà, tinh quái. Ông bạn già Gus của Nick, cô bác sĩ Beth, cả Roxine như từ truyện chạy ra. Và một đội cảnh sát dại gái. Họ cùng nhau tạo ra một mê cung của sinh tử và ái tình, êm ái, mà đớn đau.

Phim là đối trọng tương hỗ của sách. Tuy tui kết sách hơn nhưng phải nói công bằng rằng hiệu ứng thị giác của phim làm rõ thông điệp của sách hơn nhiều.

Bản năng tự thủa hồng hoang để con người tiếp tục sự sống, và lý trí khai sáng văn minh, nếu buộc phải chọn lựa, nếu nhất định phải quyết liệt, thì như thế nào mới không phải hối hận, làm sao để khỏi lạc lối?

Hết.
LadyVit
PS: “lâu lâu lạc lối” mà cũng đừng để “tới tối cũng chưa về nhà” nha mấy bạn! Chúc năm mới an toàn ^^

Kundo: Age of the rampant

Kundo: Age of the rampant. Đạo diễn: Yoon Jong Bin. Diễn viên: Kang Dong Won, Ha Jung Woo, Ma Dong Seok…

Phim dài hãi hùng.

Hay: Kang Dong Won, quần áo của Kang Dong Won, những cảnh có Kang Dong Won, những cảnh không có Kang Dong Won và không có ai luôn, màu phim, và nội dung. Dở: nói nhiều, lủng củng, và nhạc phim.

Tôi coi Kundo trên Netflix vì người ta chấm nó 4 sao trên 5. Nói công bằng thì người ta đúng vì nó khá về cảnh trí, diễn viên, kỹ xảo hành động, và nội dung. Tôi thích nhất là diễn viên và cũng nói công bằng luôn thì ai cũng làm tốt nhất là Ma Dong Seok tuy mập mà dễ mến, có điều tôi sẽ thiên vị cho Kang Dong Won vì ảnh xuất thần hơn, mà thực ra vì vai Jo Yoon của ảnh cũng ngầu nhất trong đám. À mà phim này hao hao Thuỷ Hử.

Thời Joseon năm nào không coi kỹ quan là cướp ngày quý tộc Jo nhận lại thằng con rơi vì trong nhà chỉ có năm thị mẹt. Má của năm thị này vừa quê độ vừa sợ thằng kia giành của nên ráng sao cũng lòi ra được một thằng. Thế là thằng lớn bị đày đoạ nhưng mà không chết (chứ chết thì lấy gì coi tiếp). Thằng này lớn lên chính là Jo Yoon do Dong Dong đóng, vừa đẹp trai vừa cao ráo vừa giỏi võ vừa mưu trí chỉ mỗi tội ác. Nó đã làm cỏ nguyên gia đình chỉ chừa mỗi ông cha còn sống mà cũng như không và em dâu nó đang mang thai trốn thoát được. Nó kêu thằng chặt thịt trong nhà nó đi chặt cô này và đương nhiên thằng này không chặt và cũng đương nhiên là bị nó giết sạch luôn nguyên nhà. Và càng đương nhiên là người phải sống phải sống và chuyện gì phải tới sẽ tới. Anh chặt thịt được băng cướp Kundo cứu và trở thành thành viên của họ với nickname mới là Dochi trong khi đó Jo Yoon tiếp tục ác lên và làm dân nghèo lãnh đủ. Hận mới thù cũ Dochi và đảng Kundo quyết tâm tính sổ với Jo Yoon. Kết phim là Dong Dong chết trong rừng trúc một cách tương đối sạch và xanh tức là bị đâm bằng trúc và bị cứa cổ máu tí ti thôi và ảnh chết vì cứu thằng cháu của ảnh (rất là đáng vì em bé dễ thương vô cùng).

Nôi dung của Kundo rất tốt vì tính sử thi, hiện thực, Phật thuyết, và bản năng. Bản thân Joseon đã là một thời đại nóng với những biến động lớn về chính trị, ảnh hưởng của Khổng Tử Trung Hoa, sự dao động với Phật giáo, và khởi sinh của Hàn ngữ hiện đại. Bỏ cái cuối nhưng Kundo có điểm qua loạn thế bằng cảnh quan bắt tay với cường hào ác bá làm giặc còn dân thì bắt tay với giặc để dẹp loạn. Khổng Giáo hiện thân trong quyết tâm xuất thế giúp đời của Kundo’s bros và cả trong sự dằn vặt của Jo Yoon vì bị cha coi thường- Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu. Từ đây sự tồn tại của Jo Yoon gắn liền với việc đạp đổ nhiều đạo lý, kể cả Sát Giới của nhà Phật, và cái chết của hắn cũng chứng minh việc Phật thuyết bị lung lay- Oán báo oán oán không dứt ân báo oán oán mới tan. Nhưng đây là tính hiện thực phả hơi thở gần gũi và lý trí vào phim đồng thời cũng tiếp cận một nét của tư tưởng Tây: an eye for an eye. Nợ máu trả máu. Đó cũng là bản năng con người bị đẩy vào cùng đường thì chỉ có vùng lên không khoan nhượng.

Màu phim rất đẹp, những cảnh dong ngựa cát bay tung trong chiều tà vàng úa, chim bay thành hàng trên đỉnh núi nhìn xuống thung lũng xanh ươm và biển hồ lặng sóng, đôi mắt của em bé trong vắt, đoàn Kundo slow-motion tiến về phía quân lính khi tuyết rơi, Jo Yoon dưới trời đêm độc kiếm tàn sát, máu người giọt đỏ lên gạo trắng… Nhiều cảnh đắt vì nước phim tinh tế, đa phần là cảnh tĩnh không người, nếu không thì người đó phải là Kang Dong Won. Jo Yoon thằng con rơi trở thành nhất đẳng kiếm gia và nhà hào phú quyền thế, giàu có, tàn độc nhất, giết người như chơi, thậm chí giết cả cha mình, nhưng cuối cùng lại chết cho một sinh linh nhỏ. Bản thân nhân vật đã đầy sức hút, một vai ác dạng “tĩnh”, sắc nhọn nhưng lạnh lẽo, điên rồ nhưng trật tự, cộng vào là cái dáng cao mét chín, đôi mắt dài sắc, và gương mặt bí ẩn, Kang Dong Won mới là trung tâm của bộ phim. Chưa kể anh mặc đồ rất đẹp và múa kiếm rất nghệ sĩ.

Một lý do nữa làm cho các nhân vật khác bị lu mờ là vì họ nói nhiều quá, hành động lụp chụp quá, và thua rất lãng nhách. Cái đoạn sương mù bắt hụt Jo Yoon để rồi cả đám bị làm gỏi thật là vãi cả logic. Nhưng thôi tôi không spoil nữa và cũng nói công bằng là các diễn viên đều diễn tròn vai và vai của họ cũng không thừa trong toàn bố cục phim, có điều cái bố cục thì chính nó lại thiếu muối vô cùng. Nó có năm chương thì phải, giới thiệu Kundo, Jo Yoon, Dochi, biến cố, và dẹp loạn. Nếu câu chuyện của Jo Yoon kịch tính và dè sẻn thì phần của Dochi lại dông dài đến lủng củng, phần biến cố thì lê thê, mà có mấy cái cảnh đánh nhau xem rất phê vì dàn dựng kỹ xảo rất tốt thì cứ hay slow-motion câu giờ rồi đùng phát lại nhảy qua mặt nhìn mặt ta tiếp tục rề rề nói chuyện với nhau. Nói chung là không vui.

Nhưng nhạc phim thì rất vui vì nó nổi lên trong bi kịch, trong những cảnh nghiêm túc mà giai điệu thì như pha giữa cao bồi vườn, đàn cò, đàn tranh gì đó (?), chút xíu của cải lương, và có tiếng xẹt xẹt mà tôi cũng thua không biết là tiếng gì. Từng tưng tưng tứng xẹt xẹt é é ten ten tò tò hú hu…Đây nguyên bộ mời bạn, credited by Themoviesoundstudio.

Tóm lại nếu tôi chấm thì Kundo dưới trung bình. Xin lỗi Dong Dong anh đã rất đẹp trai nhưng em đã phải lê lết theo phim này rất mệt.

Hết.
Ladyvitvit.

PS: bài này chê hơi nhiều nên chắc bạn Vịt sẽ xoá nó sớm.