Tháng 10

Cho một thời tuổi trẻ!

Và tháng 10 – nghĩa là đã sắp hết năm!

 

 

Lâu lâu ghé chơi – Phim ảnh dạo này!

A lô a lô, có còn ai nhớ đến mình không?

Cho Ginko ôm Lady Vitvit thật chặt thật lâu nhé! Cảm ơn Vịt vẫn luôn thầm lặng chăm sóc góc nhỏ bị bỏ quên này. Ginko bỏ blog lâu đến nỗi bây giờ gửi bài cũng là điều bỡ ngỡ với mình. Nhiều chức năng mới và giao diện thay đổi quá nhiều! Thậm chí bây giờ viết một bài cho ra ngô ra khoai cũng là thách thức với Ginko!

Vịt ơi mong Vịt vẫn tiếp tục post bài nhé. Ginko cảm ơn Vịt nhiều lắm.

Thoắt quá lại đã sang thu, ở cái xứ nóng nực này mà cũng có mùa thu đấy, lá rụng nhiều và mưa ầm ĩ, trời mát mát và người cũng lâng lâng, bạn cũ ghé thăm hỏi han, thôi thì mình cũng lan man viết vài dòng.

Happy Friday tới cả vườn nhé.

 

Drama gần đây nhất Ginko xem trọn vẹn và yêu mến: Father is strange! Family drama, lại là phim cuối tuần nên cứ yên tâm mà xem 52 tập nha! Ấm áp, hài hước, duyên dáng, cảm động. Biên kịch của Ojakgyo Brothers nên rất hợp gu Ginko. Xem xong phim thì quá mê chị cả Lee Yuri, và phát hiện ra anh chàng idol-turned actor Lee Joon đóng phim rất là hay!

Các phim Hàn khác có xem có bỏ, lôi cả phim cũ ra xem, Ginko điểm phim cũ ở đây luôn, điểm phim ra để mọi người vào bàn luận ấy, chứ nhận xét chắc ít vì thật sự dạo này rất ít phim khiến mình vương vấn sau khi xem.

  1. Descendants of the Sun: đừng hỏi tại sao! Đơn giản là có vài cảnh của DOTS trong Father is strange nên Ginko nhớ ra là chưa xem 2 tập cuối của phim, lại tranh thủ chuẩn bị mừng đám  cưới hai bạn Song – Song nên mình xem lại, và xem nốt. Kết luận: Song – Song đẹp đôi quá! Song nam nhìn manly hơn thiệt! Song nữ mãi mãi là nữ thần!
  2. Susipicious partners: xem vì Ji Chang-wook và Nam ji-hyun. Phim tàm tạm, không đọng lại gì mấy! Bạn Wook diễn ngố ngố dễ thương, thoát khỏi hình tượng hành động K và Healer của bạn. Nam Ji-hyun trẻ trung, có kiểu diễn giống giống Nam Sang-mi.
  3. Chief Kim: xem cười thoải mái, nhưng mình cũng chưa xem nốt mấy tập cuối.  Nam Goong-min từ hồi thay đổi hình tượng trong Girl who sees smell đã lên vùn vụt, bạn í lột xác ngoạn mục và thành công. Ginko vẫn còn nhớ hồi nào đó khó chịu với cách diễn của Nam Goong-min trong I Need Romance 3, nhưng quả thật là Nam Goong-min tiến bộ nhiều lắm.
  4. Strong Woman Do Boong Soon: mấy tập đầu tàm tạm, mấy tập cuối càng lúc càng nhảm. Nhưng mà phim này Ginko theo được đến cuối phim, vì Park Bo-young quá dễ thương! Còn bạn Park Hyung-shik cũng xuất thân idol à? Giờ nhiều bạn idol diễn tốt phết nhỉ!
  5. Man to Man: xem đâu được 4-5 tập đầu, xem để ngắm bromance, Park Hae-jin bay bay chạy về phía Park Sung-woong!
  6. Voice: xem vì trong nhà có người xem phim này. Thật chứ mỗi lần xem drama hình sự Hàn là mình lại sôi máu vì cảnh sát Hàn trong drama được khắc hoạ quá vô dụng! Không biết ngoài đời thật thì thế nào!
  7. Woman of Dignity: thấy ratings ngất ngưởng thế thì mừng quá là mừng cho Kim Sun-ah và Kim Hee-sun! Nữ quyền lên ngôi! Mình ủng hộ hai chị! Có điều phim thì mới chỉ xem 1 tập cho biết. Vì mới có 1 tập nên không nhận xét gì nhiều, chỉ thấy makjang rõ ra! Mà hình như phim này là nhằm mục đích đó mà.
  8. Deserving of the Name (Live Up to Your Name): phim còn đang chiếu trên tvN, Ginko cũng theo dõi gần đến tập mới nhất. Thấy phản hồi có vẻ tốt nhưng Ginko không cảm phim này cho lắm, dù thích cách dựng phim và cách xây dựng nhân vật của Kim Nam-gil. Có lẽ là mình vẫn luôn khó chịu với các chi tiết y học mà phi y học, cả vấn đề đạo đức nghề nghiệp khi làm việc trong ngành y nên mình hơi khắt khe một chút khi đánh giá phim. Thực ra thì phim được phản hồi khá tốt nên mình muốn nghe đánh giá từ mọi người xem thế nào.
  9. Age of Youth: vì Age of Youth 2 đang chiếu nên Ginko tò mò xem season 1 hay thế nào mà trở thành một sleeper hit dẫn đến làm cả phần 2. Ginko chưa xem AoY phần 2 nhưng rất rất thích phần 1! Mới xem xong hôm nay đó. Hơn thế nữa, phim chỉ có 12 tập thôi! 12 tập có nghĩa là cô đọng và súc tích, quá xuất sắc so với phim Hàn thông thường. Có điều hơi tiếc một chút là mình vẫn hy vọng AoY sẽ mang nhiều nét thanh xuân tươi trẻ hơn là sự bí ấn và vật vã  bế tắc tìm lối đi. Phim mang nhiều vương vấn và tiếc nuối của quãng đường trưởng thành. Nhạc phim là đỉnh cao của drama Hàn, hình như nhạc của JTBC luôn luôn xuất sắc.
  10. I hear your voice: Ừm, đúng đấy, Ginko xem nốt IHYV. Nhớ có bài viết hồi phim còn đang chiếu mình vùi dập phim này tàn canh gió lạnh luôn. Ơ thế mà bây giờ xem lại – và xem tiếp thì lại thích mới chết chứ! Ừ thì vì biết có mấy chỗ khó chịu nên bỏ qua, không xét nét mấy chi tiết ấy nữa thì sẽ cảm nhận được một bộ phim ấm áp và thấm tình người. Lý do Ginko tìm xem lại phim này là vì BK Park Hye-ryun, đang chuẩn bị xem cái phim While You Were Sleeping của cô ấy ra sao. Ginko đã xem Pinocchio và nhớ là mình từng rất yêu thích Dream High của cô ấy, cả hai drama đều mang hơi thở tình người. Chặng đường trưởng thành của các nhân vật trong kịch bản của BK Park đều có sự ấm áp của tình thương và niềm tin giữa người với người. Vì tin tưởng BK Park nên Ginko quyết định xem tiếp IHYV và mừng là mình đã quyết định đúng đắn. Có những drama chúng ta xem với một trái tim chứ không phải với sự xét nét! Nhận tiện đây Ginko xin lỗi fan của IHYV vì trước đây đã nặng lời với phim!

Phim chuẩn bị xem, và đợi review của các bạn:

  1. While you were sleeping: mới phát sóng hôm qua chứ mấy.
  2. Forest of Secrets: ai xem phim này rồi cho mình xin tí ý kiến!
  3. Because This Is My First Life: đơn giản thôi, Lee Min-ki và Jung So-min! Trong Father in strange Jung So-min dễ thương lắm luôn, có điều diễn xuất của Jung So-min trong bao năm vẫn chưa bứt hẳn ra khỏi sự ngọt ngào an toàn.
  4. Tunnel.

Ai muốn ra rạp xem phim cuối tuần, mình xin thông báo tin buồn là Kingsman 2: The Golden Circle thật sự không bằng một góc phần 1.

Xem lại Kingsman 1 đi cho đỡ buồn phần 2!

TGIF! Cuối tuần vui vẻ nhé!

Bride of the water god. Ep 3.

Bride of the water god. Ep 3.

“Howling moon. It has been so while. In the silence.
If you believe. In my little world, tomorrow will have a wonder…
I cross a bridge for over million reasons to hold on…
We cross a bridge for over million troubles to meet…”
(Glass Bridge. OST Bride of the water god)
A human becomes a werewolf in a full moon, it’s called the Howling moon (my little sister said that ^^)
Người hóa sói khi trăng tròn, dịp đó gọi là ngày Trăng Hú (em gái nhỏ của tôi nói vậy ^^)
“Trăng Hú. Đã quá lâu rồi, trong sự yên lặng này…
Nếu anh chịu tin tưởng, thì ngày mai, trong thế giới bé nhỏ của em sẽ xảy ra điều phi thường…
Em sẽ đi qua cầu vì có triệu triệu lý do cho em tiếp tục bước tiếp…
Hai chúng mình sẽ cùng đi qua cầu để đối mặt với triệu triệu khó khăn…”
(Trích OST Cô dâu thủy thần “Chiếc cầu thủy tinh”)

Một tập phim rất dịu dàng. Yoon So Ah dịu dàng. Ha Baek cũng dịu dàng. Sự an ủi dịu dàng nên dường như nỗi đau cũng nhẹ nhàng bớt. Sự dịu dàng lại mang đến một kết quả làm giật mình.

Trong tập 3, Thủy thần vẫn còn bị Nữ hầu nghi ngờ, nhưng nàng đã giúp chàng và chàng cũng giúp nàng.

Tập 3 đã giải thích vì sao Yoon So Ah đã nhảy xuống sông tự vẫn vào cái đêm tuổi thiếu niên đó. Cha cô là một người giúp đỡ mọi người, nhưng lại thờ ơ với gia đình. Một đêm ông về nhà chỉ để dọn đồ đạc bỏ đi. Mẹ hậm hực nói với Yoon So Ah, cha bỏ nhà đi rồi. Cô bé còn mang cặp sách, còn mặc đồng phục, vội vã chạy theo mà không đuổi kịp. Nhưng cô cứ chạy mãi, đến chiếc cầu kia, khóc thật nhiều, rồi nhảy xuống dòng nước đen đó.

Cô học trò Yoon So Ah không chết nhưng sự bình yên trong tim cô thì chết, chết đến tận khi cô trưởng thành. Một vết thương không chịu lành, làm cô bác sĩ Yoon So Ah buồn bã nói, tôi đã chạy để rời khỏi cha. Hay là cô đã chạy trốn con tim đau đớn, tràn đầy dấu hỏi, tràn đầy oán trách của mình. Nhưng than ôi, cô chạy mãi, để rồi chỉ càng thấy dằn vặt hơn mà thôi…càng bất an hơn mà thôi…

Ha Baek đã nói với cái cô Yoon So Ah ấy rằng, “Vì cô chỉ tin những cái cô muốn tin, nên những sự thật mà cô tin đó chỉ làm mù mắt cô thôi”

Ha Baek với cảm quan của một vị thần và lòng trắc ẩn với một số phận. Ha Baek đó chính là đến trần gian này vì Yoon So Ah. Chàng đến để cho cô thấy là có lẽ đâu đó, trong nỗi đau, nỗi hận, sự khó hiểu với tuổi thơ lạ lùng của cô, với người cha cô tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa, đến nỗi cô phải lựa chọn từ bỏ ông ta… trong những cảm xúc làm tối tăm linh hồn đó… có lẽ cô đã mắc một sai lầm: một điều gì đó cô chưa nhìn thấy, một khi đã thấy rồi thì nó sẽ thắp sáng tất cả, và trả lại cảm giác an toàn cho cô.

Ha Beak đó dịu dàng quá. Thần đã cúi xuống trước nỗi đau của người. Thần lại an ủi và kéo người đứng dậy cùng hy vọng. Cái ta thấy và ta tin, nếu chúng chỉ làm ta đánh mất chính mình, thì chúng có thể không phải là sự thật.

Và sự thật về Yoon So Ah là cô ấy tuy có hâm dở, có lơ ngơ, có cả đanh đá và vô duyên…

Thì Yoon So Ah ấy đã đứng chắn cho Ha Baek khi chàng bị Moo Ra tát vào mặt. Cô ấy hét lên với Moo Ra “Cô có là ngôi sao quốc dân thì cũng không thể làm thế. Tôi là người bảo hộ của anh ấy”

Yoon So Ah lại đưa Ha Baek đến gặp bạn mình, một bác sĩ thần kinh khác, vì ngỡ chàng cần được người giỏi hơn cứu chữa. Khi chàng nhận ra cô vẫn chưa tin mình và hờn dỗi cô “Hừ, rốt cuộc thì cô vẫn không tin ta. Tin ta mà khó khăn đến vậy à”. Yoon So Ah đã nhìn trả lại cái nhìn áy náy, bối rối. Và tôi thấy được nỗi lòng cô trong đôi mắt trong trẻo đó: cảm giác vừa thương vừa buồn, cho một kẻ cô độc ở một nơi chẳng có ai tin mình.

Thì chẳng phải chính cô cũng cô đơn, cô bị cô lập  bởi nỗi đau từ cái đêm trong dòng nước đen lạnh lẽo, bởi vì cô đã mất cha và mất cả niềm tin vào gia đình?

Yoon So Ah đó, sự thật là cô ấy cũng có thể dịu dàng đến bất ngờ. Dịu dàng vì sự lương thiện của cô. Bất ngờ vì thì ra cô vẫn có thể “đồng cảm tương lân” cùng kẻ khác.

Tập 3 Cô dâu thủy thần làm tôi tin đôi chính đúng là thuộc về nhau. Nếu nàng cần chàng giúp nàng sáng suốt và can đảm vượt qua quá khứ. Thì chàng cũng đang chờ nàng để nếm trải cảm giác yêu với hy sinh, đồng tình, và không vị kỷ. Họ là của nhau vì đôi bên đều có chiếc cầu chướng ngại tâm lý ngăn trở tương lai. Yoon So Ah sẽ vì Ha Beak mà qua cầu, để tiếp tục sống tốt hơn. Ha Baek và cô dâu của chàng sẽ cùng qua cầu để đối mặt khó khăn, rồi từ đó trưởng thành và hạnh phúc.

Chiếc cầu thủy tinh của đôi ta, đã tồn tại quá lâu, và thế giới quá lặng im, nặng nề. Nhưng đâu có điều gì là không thể xảy ra, khi mà ta yêu nhau…

“Howling moon. It has been so while. In the silence.
If you believe. In my little world, tomorrow will have a wonder…
I cross a bridge for over million reasons to hold on…
We cross a bridge for over million troubles to meet…”
(“Glass Bridge” OST Bride of the water god)
A human becomes a werewolf in full moon, it’s called the Howling moon (my little sister said that ^^)
Người hóa sói khi trăng tròn, dịp đó gọi là ngày Trăng Hú (em gái nhỏ của tôi nói vậy ^^)
“Trăng Hú. Đã quá lâu rồi, trong sự yên lặng này…
Nếu anh chịu tin tưởng, thì ngày mai, trong thế giới bé nhỏ của em sẽ xảy ra điều phi thường…
Em sẽ đi qua cầu vì có triệu triệu lý do cho em tiếp tục bước tiếp…
Hai chúng mình sẽ cùng đi qua cầu để đối mặt với triệu triệu khó khăn…”
(Trích OST Cô dâu thủy thần “Chiếc cầu thủy tinh”)

Kết thúc tập 3 là Nữ hầu bị kẻ xấu đẩy rơi từ tầng thượng xuống đất. Thủy thần bỗng phá được phong ấn giải phóng pháp lực và cứu sống nàng!

Trong đêm Trăng Hú người hóa sói, hay là nói khi ta có lòng tin, có trái tim không còn ích kỷ bo bo giữ thân, thì lúc nào cũng là thời khắc của kỳ tích, của những hiện tượng phi thường. Sức mạnh của tình yêu làm khán giả giật mình!

Tôi thích phim!

À sang tập 4 Cô dâu thủy thần thì có thêm một bất ngờ: thần gió Bi Rum có quen biết Yoon So Ah!

Ladyvitvit.

Cô dâu Thủy thần. Hai tập đầu

Cô dâu thủy thần. hai tập đầu.

Tùy vào cái bạn muốn khi xem phim mà phim sẽ hay hay là dở với bạn. Còn bạn cũng không biết bạn muốn gì thì đừng kết luận gì chỉ sau hai tập đầu phim. Hãy cho chính mình một cơ hội.

Tôi thích sự rung động, tương tác của Cô dâu và Thủy thần sau hai tập đầu.

Oan gia ngõ hẹp. Nhưng mà rất đẹp mắt, đẹp lòng người hâm mộ truyền thống lãng mạn hài hước của KDrama.

Tình đến là để tim nở hoa. Mà đời thì tàn tạ :–D

Thủy thần giáng trần tìm ngọc cứu hạn và để lên ngôi vua trời. Đời không như mơ nên thần bị mất phép và gặp Cô dâu hổng chịu help gì hết trơn. Thần theo nàng miết, ôm rồi, hôn rồi, mà nàng cứ chạy trốn thần hoài. May sao có người nhảy sông làm nàng khóc ròng, thần xung phong ra cứu, làm nàng khóc tiếp. Nhưng mà lần này vừa khóc vừa ôm chầm lấy thần mà nói cám ơn. Mặt thần hớn hở hẳn lên.

Ha Baek sinh ra là thần, trưởng thành là có thể làm vua của các thần. Sang từ trong trứng. Nhưng mà lại không được cứng từ trong ruột. Anh thần bị từ chối mấy lần, lần nào ảnh cũng nổi sung, mất phong độ, phồng mang trợn má. Vậy mà anh hôn người ta thì mặt anh ngỡ ngàng, hoang mang. Tôi thấy mắt của Nam Joo Huyk rất tốt trong cảnh này, mắt hơi trợn chút xíu thôi nhưng cái ánh “ơ hơ tui hôn cho có mà sao tim tui nó thòng dữ vầy nè” rất rõ. Nó ngọt ngào, ngây thơ, mà nó đầy gợi mở về cảm xúc cho một tình yêu định mệnh.

Chàng đến là để làm chủ của nàng, để ràng buộc nàng vì lời giao ước gia tộc: đời đời kiếp kiếp phục tùng thần linh. Nhưng nàng cũng đã có những trói buộc của riêng nàng rồi: quá khứ đau khổ, cuộc sống hiện tại khó khăn, nợ nần. Nàng còn có cái tính bất cần thiên hạ, lo cho mình trước đã. Nên nàng thẳng thừng từ chối chủ nhân của nàng. Dù chàng đã ôm, đã hôn, đã làm nàng “thấy có cái gì đó chầm chậm len vào tim”. Thì nàng vẫn để chàng tìm nàng hụt hơi.

Ơ nhưng mà trời xếp đặt, biên kịch định đoạt rồi, nên mỗi lần nàng thể hiện cái sự “không ích kỷ”, cái bản tính lương thiện của mình, thì những chàng trai định mệnh của nàng đều có mặt. Anh nam phụ đương nhiên là phải thua, nên ảnh chưa gây ấn tượng gì tốt với nàng hết. Còn thủy thần thì đã cứu người khi nàng muốn cứu mà không được, vì vậy ta có một cảnh ôm trong nước mắt bên bờ sông nắng đẹp.

Tôi cũng không thích việc nữ chính làm bác sĩ, dễ dẫn đến người ta đánh giá tác phong, hành động, lời nói của cô ấy. Nhưng lần này thì tôi sẽ mắt nhắm mắt mở thôi (thật ra thì tôi đã trở thành dễ tính lắm rồi, khi nhận ra đời ngắn lắm thôi, cố chấp đôi khi chính là bỏ lỡ, uổng lắm)

Anyways, phim có đầy cái cũ của Kdrama: nam nữ chính ban đầu chỏi nhau nhưng mà đã có hint ngọt lịm, nam phụ thì đang bị nữ chính thu hút và anh ta cũng là sự thu hút của phim: chưa ai biết anh ấy vai hiền hay ác. Một cuộc truy tìm cái gì đó có liên quan đến tất cả các nhân vật, và cùng với việc tìm ra nó, những sự thật sẽ được hé lộ, và tình yêu cũng mở ra.

Nhưng mà tôi xem phim lúc nào cũng vì tình yêu thôi. Nên cái cũ của Kdrama chưa bao giờ là cũ với tôi cả. Tôi còn thích những cô gái không bị biên kịch bánh bèo hóa, nên cô bác sĩ lật đật và lắm khi lơ ngơ Yoon So Ah của Cô dâu thủy thần vẫn ok với tôi.

Vì cô ấy đã ngước đôi mắt nâu mơ màng lên nhìn vị thần cao quý Ha Baek mà nói rằng, một lời nói thiệt là phũ phàng phang ngay vô mặt: nè anh, anh tới chỗ cứu tế xã hội xin giúp đỡ đi, chớ tui mệt anh lắm roài! :–D

Tôi có cảm tình ngay với cô gái đó. Cô ấy ích kỷ, càu nhàu, giọng hơi chua, và có thái độ ăn thua đủ khi giới hạn kiên nhẫn của mình bị xâm phạm. Nhưng cô ấy đã làm tôi mỉm cười. Sự tự chủ của cô làm tôi mỉm cười.

Cô gái có đầy khuyết điểm, mà chỉ duy nhất cái điều, rằng cô không che giấu sự ích kỷ của mình, điều đó thôi, đã là sự quyến rũ. Sự quyến rũ tự nhiên. Thì chẳng phải người đàn bà đầu tiên của loài người, Eva, đã vì ích kỷ, tự tung tự tác mà khiến Adam ăn trái cấm đó sao. Sự quyến rũ đến từ việc mình biết mình muốn gì và mình hành động vì cái mình muốn.

Ơ nhưng mà không có Eva “dữ” như vậy thì lấy đâu ra nhân loại này đây hả?

Tôi chờ xem Yoon So Ah ngang bướng, “dữ dằn” này, sau khi đưa anh Thủy thần tính nết cũng dở dở ương ương kia về nhà, thì hai bạn trẻ đều có cái tôi to đùng này sẽ đụng độ và “làm khổ” nhau ra sau.

Và tình yêu sẽ nảy sinh trong “nỗi khổ” ấy như thế nào.

Tình yêu của những kẻ tự chủ cho lắm vào, để rồi cuối cùng sẽ phụ thuộc vào nhau, vì nhau mà buồn vui giận ghét, phiêu lưu mạo hiểm: tình sử của một vị thần và cô dâu của hắn…

Ladyvitvit.

Chicago Typewriter. Tập cuối. Vẫn còn ở lại.

Chicago Typewriter. Tập cuối. Vẫn còn ở lại.

Trời hè nóng quá nên rất nhớ những ngày xuân mưa dầm không dứt. Biển đời còn động mà không có ai chia sẻ nên cứ bất giác mà chờ duyên tới. Có vài chuyện tưởng cũ rồi, xa rồi, mà thì ra còn mới, còn gần.

Tôi nhớ Shin Yul/Yoo Jin O và Su Yon/Ru Su Hon. Nhớ mối tình đơn phương của cậu ấy, trải qua thời gian, trải qua biến động, trải qua cả nỗi thất vọng và cách ngăn sống chết. Thì tình đó vẫn còn, vẫn đẹp, vẫn mới như lúc đầu cậu yêu cô từ khi nào không biết, và vẫn luôn gần kề, san sẻ mọi đau đớn cho cô.

Tôi mơ một ngày, khi duyên đẹp của tôi đến, khi tôi rốt cuột đã chờ được người tôi muốn chờ. Giấc mơ thiếu nữ khi đã hết thiếu thời. Đợi một người yêu mình đến nỗi làm mình muốn dâng hiến tất cả. Tình yêu vừa ích kỷ lại vừa khao khát cho đi. Mâu thuẫn không mới, mà niềm hy vọng cứ mãi không chịu ngủ yên cùng quá khứ.

Khi giây phút trong mơ đó có thể xuất hiện trong đời tôi, tôi muốn cùng người yêu tôi, giống như Shin Yul và Su Yon vậy, mặt đối mặt nhau. Cùng ngồi trên bệ cửa sổ. Cánh cửa thật to và làm bằng kính. Nhìn ra một khoảng trời và cây xanh. Tiếng mưa nhặt khoan, không nhanh, không chậm, rơi đều trên lá. Ta từ từ nói lời yêu đương.

Tôi vẫn không thể quên Chicago Typewriter và tình yêu của nó, là vì cái này.

Cậu ấy và cô ấy ngồi trong cảnh trời thơ mộng, êm ả, dịu dàng đó, mưa giăng nhưng gió không nặng, rào rào, rào rào… Nhưng họ không trao nhau lời yêu, mà là lời vĩnh biệt. Shin Yul cuối cùng cũng phải trở về với cát bụi rồi. Mà rồi cuối cùng cũng không thể có được tình yêu của Su Yon.

Cô ấy đối với cậu, như người thân, người thầy, người bạn, có đầy tràn cảm kích lẫn quan tâm, có vô bờ bến ân hận và khắc sâu ký ức. Nhưng không có tình yêu!

Shin Yul chịu đựng nhiều như vậy, là vì cậu ấy yêu Su Yon. Nhưng kiếp trước thì cô giết cậu, kiếp này cô vẫn chỉ yêu bạn của cậu mà thôi!

Tôi gần như phát khóc. Khi Shin Yul vuốt tóc Su Yon. Cô nghẹn ngào, xin lỗi anh. Cậu lại nhìn cô cái nhìn như suối nguồn mát lành, như mưa xuân phủ xanh chồi lá, như là hàng thập kỷ đơn côi với mong đợi của cậu chỉ vừa thoáng qua. Cậu nhìn cô, và nói, Em có lỗi gì đâu, hãy sống tiếp và sống tốt đi nào!

Tình yêu dâng hiến, chưa từng đòi trả lại, chưa bao giờ ngừng cho đi…

Tình yêu đơn phương của Shin Yul, trong một cái nhìn đó, trong một khắc tay anh chạm tóc em, trong một cảnh mưa trời rơi nhẹ trên lá xanh, bên khung cửa sổ bằng kính…

Tình yêu không vị kỷ, làm tôi nghĩ về giấc mơ ích kỷ của mình. Nghĩ đến và ngẩn ngơ… Hay là tôi hãy mơ có ngày, giống như Shin Yul ấy, dám yêu, dám cho, và dám ngồi đó, đối diện cùng người mình yêu mà chẳng có yêu mình. Rồi nhìn người ấy và nói, không sao đâu mà, cứ sống tiếp và sống tốt thôi!

Bởi vì Shin Yul đẹp quá, tình yêu của Shin Yul đẹp quá, thời gian Shin Yul đã hiện hữu thật là ý nghĩa, thật là đáng giá.

Tất cả những cái đó sẽ mãi mãi, mãi mãi còn lại. Mãi mãi, mãi mãi, làm tôi không bao giờ quên được Chicago Typewriter. Cho dù phim đã kết thúc từ bao lâu rồi đi nữa.

Tôi không muốn quên một chuyện tình cao thượng và hướng thiện đến như vậy. Như mưa xuân làm xanh lá, như duyên lành cho ta biết đời còn có hạnh phúc chứ đâu phải lúc nào cũng đắng cay. Đấy chính là khi ta dám yêu không hối tiếc, dám cố gắng, dám hy sinh, và dám tha thứ!

Shin Yul/Yoo Jin O. Anh vẫn còn ở lại trong lòng tôi. Chicago Typewriter, tôi sẽ nhớ tình yêu đó.

Ladyvitvit.
Viết trong ngày mong mưa. Khi biển đời sóng động làm lòng thấy quá cô đơn.

Capture