Tản mạn tí ti

Tản mạn tí ti

Tôi vừa mua quyển I Used To Know That Philosophy- Stuff You Forgot From School, của Lesley Levene (Tạm dịch: Tôi Đã Biết Cái Triết Lý Đó- Thứ Bạn Đã Học Ở Trường Rồi Quên). Thật thì đến lúc nhìn thấy quyển sách tôi còn không nhớ có môn Triết trong học bạ của mình nữa kia. Nhưng quyển sách đang giảm tận nửa giá, mà còn có cái tem Bestselling aka. Sách Cháy Hàng. Và nhất là cái tựa nghe đểu quá nên tôi tò mò đọc thử. Rồi mua luôn. Mẩu chuyện một là về Thales, sinh trước Socrates, được Aristotle tôn là sư tổ của triết học Hy Lạp và cả Âu Châu. Tiếc nỗi khi cụ tổ về chầu tổ tiên không để lại giấy tờ bằng cấp cho con cháu, nên sơ yếu lý lịch và hồ sơ thành tích của cụ đều là truyền miệng. Cụ giỏi rất nhiều ngành: kỹ thuật, toán học, thiên văn, và cả chính trị. Xin lược bớt vài đoạn PR để đến đoạn Thales cho là cái căn bản nhất của vũ trụ là nước. Quả đất nổi lều bều trên nước và động đất là do sóng lớn đập bốp vào đất bằng. Rồi thì Plato trong tác phẩm Protagoras đã cho Thales là một trong Bảy Nhà Thông Thái, nhưng có tật nghễnh ngãng vì có hẳn một lô chuyện dìm hàng. Rồi thì Lesley kết bài về Thales sau khi đã khen nức nở cụ tổ, bằng một giai thoại be bé xinh xinh rằng hôm nào đấy cụ mải lo ngửa cổ nghiên cứu sao giời không nhòm dưới chân mà hụt bước té lọt vào một cái mương thoát nước bên đường.

Người tiếp theo là đệ tử của Thales, Anaximander. Gọi là đệ tử vì cụ này cũng kế thừa của cụ kia rất nhiều tài hoa về khoa học. Cụ đã chế ra bản đồ thế giới đầu tiên và anh dũng tự nhận rằng có khi nó sai bét. Cụ học khí tượng và bảo sấm là do mây đụng vào nhau. Cụ cho Hy Lạp biết đến đồng hồ mặt trời (Tôi chú: cái này gồm một trụ đón nắng để in bóng lên một vòng đai có khắc vạch giờ cho một ngày, bạn muốn xem hình thì Google “Sundial”). Rút kinh nghiệm từ Thales nên Anaximander khi nghiên cứu Triết đã ghi chép lại các ý tưởng của mình phòng khi có đứa ăn cắp bản quyền (tôi đoán). Nhưng cụ cho là không phải nước hay cái gì sất có thể là vật chất căn bản nhất của vũ trụ. Xin lược bớt các đoạn cụ tranh cãi và đưa ra những lý thuyết mới về nước non và con người, để đến ngay câu cuối cùng trong mẩu chuyện. Câu ấy thế này: Dầu sao thì vào cái thời trước Socrates ấy những niềm tin vào nước vẫn thắng, aka. dù có đến sau và ồn ào để lật đổ thì cũng vẫn dậm châm tại chỗ nhé Anaximander (tôi suy ra).

Mẩu chuyện thứ ba là về Anaximenes. Nghe tên tôi ngỡ cụ này ăn theo cụ trước như Lacoste của Pháp kiện Tàu vì đạo logo cá sấu, hay là chỉ để gây ấn tượng như bên mình có nghệ sĩ hài Minh Nhí và Minh Béo. Hoá ra thì không có văn bản chi tiết nào về xuất thân của Anaximenes cả. Cụ cho không khí mới là căn bản của vũ trụ và sinh ra những dạng vật chất khác nhau như mưa, gió, và lửa. Cụ đã nghĩ ra khái niệm linh hồn và vĩnh hằng. Cụ cho rằng trái đất bẹp lép như một chiếc lá bay vật vờ trong không khí. Đọc đến đây thì tôi gật gù công nhận tư tưởng của Anaximenes cũng làm con cháu hoang mang như lý lịch bí ẩn của cụ vậy.

Tôi sẽ đọc tiếp quyển sách. Nhưng trước đó thì tôi đọc lại Hoàng Tử Bé của Antoine de Saint-Exupery. Có nhiều bản dịch và được khen nhất là của Bùi Giáng, nhưng tôi thì thích bản của Nguyễn Tấn Đại. Đơn giản và gần gũi. Tính triết của Hoàng Tử Bé rất lớn, nhưng lại được Saint-Exupery diễn đạt qua mắt nhìn trẻ con và thông minh nhất là một con cáo. Nó đã dạy cậu hoàng bé cách yêu và điều tuyệt vời trên đời: một đối tượng mình thuộc về và thời gian mình đã dành cho họ là thời gian ý nghĩa nhất. Cậu bé sau đó đã để một con rắn độc cắn mình, với mong muốn linh hồn sẽ tìm về hành tinh quê hương cậu đã từ bỏ. Hành tinh có một bông hoa vừa kiêu, vừa điệu, vừa hay giả vờ. Nhưng nó đã rất yêu cậu hoàng bé và khi ở bên cậu nó lúc nào cũng cố để xinh đẹp và ngát hương. Ngày cậu bỏ rơi nó để lên đường phiêu lưu, nó đã chúc cậu hạnh phúc, rồi khóc khi cậu quay đi. Quyển sách khép lại khi anh phi công kể chuyện đã an toàn về nhà còn Hoàng Tử Bé thì để lại thân xác trên sa mạc. Nếu có điều gì đó tôi cho là không hay lắm về quyển sách rất đỗi dịu dàng này, ấy là nó đã xem thường người lớn. Mà chúng ta thì rồi đều sẽ phải lớn lên, có lẽ đừng nên đối diện với một giai đoạn tất yếu trong đời bằng thái độ như vậy thì hơn.

Lên mù sương, xuống mù sương
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua

Trích Áo Xanh- tác giả: thi sĩ Bùi Giáng. Một bài thơ tôi đọc rất lâu về trước, khi chưa có Iphone (à vì tôi không có tiền mua chứ không việc gì đến Apple cả và tôi cũng không già đến thế).

Hết.
Ladyvitvit.

Viết cho đỡ trống – tháng 7/ 2015

Thì lâu lâu viết cho vui vậy mà.
Đầu tuần sảng khoái với ly cà phê cùng Gong Yoo nhé, quảng cáo Maxim Coffee 2015.

Maxim CF1-2015

Trời ơi mới đó mà đã 8 năm, Gong Yoo hình như chẳng già đi chút nào, chàng hoàng tử cà phê càng manly hơn thôi, chàng làm tui nhớ Coffee Prince da diết, tui muốn tới lại cái quán nho nhỏ ở góc Hong Dae đó, nơi tui lướt thướt lội tuyết đến vào một tối mùa đông. Dạo này trường xưa lớp cũ nhiều hội họp kỷ niệm này kia, khiến cảm xúc lao đao lạ lùng.

Read the rest of this entry

Nhận được hồi âm có quan trọng không?

Nhận được hồi âm có quan trọng không?

Có chứ. Nhưng bạn biết đấy, đời sống đôi khi rất vô tình. Người ta có thể không để ý. Bạn cho đi, họ đã nhận, nhưng họ không muốn cho bạn biết. Cứ âm thầm nhận, và có thể rồi sẽ lãng quên.

Nhưng bạn đừng buồn nếu hồi âm đến chậm hoặc là thậm chí cũng chẳng đến. Những gì bạn cho đi là con chim được giải thoát trong ngày phóng sinh, lao vút vào trời rộng. Cần gì phải chờ đợi có ai đó đến bảo, bạn thật tuyệt vời. Khi cửa lồng mở đó đã là khoảnh khắc tuyệt vời dành tặng cho người dám thả chim đi rồi.

Nhưng nếu có người khen ngợi điều bạn làm, hãy dành tặng cho họ lòng biết ơn chân thành. Hãy nhớ đến họ khi bạn lại quyết định thả vào trời rộng một cánh chim thèm gió nào đó. Hãy để ý rằng vì lời thừa nhận của họ mà bạn biết công sức của bạn, ở đâu đó, vào một lúc nào đó, đã có người không xem thường.

Hồi âm không quan trọng khi người ta cứ muốn cướp không nhiệt tình của bạn. Nhưng nó cũng quan trọng vì nó có thể chứng minh điều ngược lại, và càng quan trọng vô cùng, nó sẽ gìn giữ ngọn lửa trong lòng bạn. Thế nên, chính bạn, trước nhất hãy tự hồi âm cho mình về niềm hạnh phúc của cho đi, chỉ bởi vì ngay cái lúc đó, bạn đã có cái can đảm dám cho đi, thế thôi.

Hết.

Ladyvitvit.

Kingsman: the secret service

Phim mới xem tối qua: Kingsman: the seccret service.

Một bộ phim hành động hài rất tửng, rất dí dỏm, rất khoa trương và rất ngầu. Cảnh báo trước là bạn hãy dẹp qua mọi logic, mọi vấn đề mô phạm khi đi xem phim. Hãy chỉ đơn thuần xem và cười thả ga!

kingsman-cover

Kingsman là bản nhạo (parody) James Bond hoàn hảo, một tổ chức điệp viên bí mật tối cao, các điệp viên tài giỏi với những thiết bị phụ kiện đỉnh cao, những bộ vest sang trọng và phong cách quý ông lịch thiệp cùng một nhân vật phản diện tầm cỡ có sức mạnh huỷ diệt cả thế giới. Dĩ nhiên điệp viên chính nghĩa của chúng ta phải tìm mọi cách tiêu diệt thế lực hắc ám ấy. Siêu điệp viên của chúng ta đương nhiên có một cô điệp viên nữ siêu hạng đồng hành, trải qua một loạt biến cố cuối cùng họ cũng thành công gỡ bỏ thảm họa ở giây cuối cùng.

Plot nghe thật quen thuộc, thật nhàm chán nhưng kiểu dựng phim theo phong cách Kick Ass của đạo điễn Matthew Vaughn khiến bộ phim hành động hài này trở thành một điểm nhấn khó quên.

Read the rest of this entry

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh

Chờ một người, kiếp này đến kiếp sau, hỏi có đáng không?

Tôi bao giờ xem phim cũng tìm lấy những manh mối tình cảm để mà rung động. Cũng như tôi luôn tin rằng sống trước tiên là để yêu thương, hay rõ hơn, là để có can đảm dám yêu thương.

Tuyết Yêu thích đùa, đêm đông nhà tranh, hàn sĩ gạo bài, lại đến cho chàng ngơ ngẩn. Chung Quỳ si tình, hoạ hình người thương, treo ngay cạnh bàn, vừa ngắm vừa trông.

Họ yêu nhau, nhưng nhân yêu cách biệt, chàng lại bảo nàng, nhất định diệt yêu. Thế là kẻ ngủ vùi ba năm, người sớm tối say mèm. Không lời từ giã, mà đằng đẵng biệt ly.

Nhưng đến khi tái hợp, vẫn như chưa từng xa. Nàng vẫn nhớ hàn sĩ ngày xưa. Chàng càng yêu hoa tuyết tình đầu. Đến ngay dao kề cổ, thì cũng là “ta quyết bảo vệ nàng.”

Chờ người kiếp kiếp, hỏi đáng hay không?

“Luôn luôn… và mãi mãi… là xứng đáng” Nàng nói rồi thân thể rữa tan. Bụi tuyết trong không tản mạn muôn nơi. Ly biệt này, không còn tái hợp nữa.

Tuyết Yêu vì Chung Quỳ mà bỏ đi, lại vì Chung Quỳ mà quay lại. Chung Quỳ vì nàng mà lạc lối, lại vì nàng mà giác ngộ. Tình yêu thực sự, không phải là ai sẽ sống sót sau thử thách, mà là trong thử thách, ai dám hy sinh cho ai.

Tình yêu thực sự, kiếp kiếp đời đời, đều xứng cho ba cõi ngưỡng phục.

Vì vậy mà thần biết Chung Quỳ, ma sợ Chung Quỳ, người lạy Chung Quỳ. Còn Chung Quỳ thì tôn thờ Tuyết Yêu.

Chung Quỳ Phục Ma: Tuyết Yêu Ma Linh.

Đạo diễn: Bảo Đức Hi, Triệu Thiên Vũ. Biên kịch: Triệu Thiên Vũ, Tần Trăn, Thẩm Thi Kỳ, Trần Hãn, Kim Lôi, Trương Hoán Hoán. Diễn Viên: Trần Khôn, Lý Băng Băng, Triệu Văn Tuyên… (Nguồn: Kitesvn.com)

Phim hư cấu thôi, nhưng tôi rất thích cái tứ này. Vì vậy hôm nay chỉ muốn nói đến đấy.

Hết.