Chúc mừng năm mới Ất Mùi

Một năm qua đi với bao biến động.
Chúc năm mới Ất Mùi bình an và hạnh phúc đến tất cả mọi người.

NĂM MỚI BÌNH AN
AN KHANG THỊNH VƯỢNG!

Happy New Year 2015

Cảm ơn tất cả các bạn luôn nhớ và ghé thăm Ginko.

Love :)

Jang Na Ra

Read the rest of this entry

Basic Instinct

Basic Instinct- Lâu lâu lạc lối

Cảnh cáo (mà tui nghi là sẽ chỉ càng khiến bạn muốn đọc tiếp thôi ^^): có nói về chuyện quan hệ nam nữ, mong bạn đọc chuẩn bị.

Nhân lúc có cuộc phím đàm nho nhỏ về yêu và 3X, tui nhớ lại cảm xúc cũng be bé xinh xinh của mình về Basic Instinct của Richard Osborne. Phim cùng tên, Sharon Stone và Michael Doughlas đóng chính. Cả sách lẫn phim đều rated R, nhưng so với Fifty Shades Of Grey của E.L. James thì chỉ là ruồi muỗi.

Bản Việt do Phạm Viêm Phương dịch, giữ được cái chất tưng tửng, say đắm, mà các đoạn X lại đủ lịch sự, hợp tính dân mình. Mà thiệt ra ngay bản gốc nó cũng biết cái gì là giữa hảo cảm và phản cảm. Cho nên Năm Chục Sắc Xám Xịch là cuốn tiểu thuyết vừa phô vừa lố hết sức. Hên cho tui được đọc chùa, có tiếc công cũng hông tới nỗi tiếc của.

Yêu và ngủ với nhau. Nếu hồi xưa lắc Adam và Eva đã biết rồi làm tới thì bây giờ con cháu làm theo là phải đạo. Chứ yêu mà chỉ có nắm tay với lén dòm thì xạo. Nhưng cái bản năng gốc của ông bà tổ tiên sẽ ảnh hưởng làm sao tới chuyện phán đoán về nhau? Thì Basic Instinct là truyện trinh thám mà.

Nick là thanh tra có bệnh về tâm lý. Catherine là văn sĩ, tâm lý cũng khác người. Nick chuyên nghiệp nhưng Catherine còn giỏi một chuyện ác liệt hơn. Hai anh chị không được khoẻ này xáp vô, yêu lắm cắn đau, và liên luỵ tùm lum người. Hung thủ chỉ lộ mặt ở dòng cuối cùng của sách (mặc dù chắc có người đoán ra sớm, nhưng mấy vụ gài nhau đọc OK).

Giữa cái sự yêu và X, và cái thứ phán đoán đòi lý chí lý rận gì kia, một bên cho người ta thoả mãn, bay bổng mà chết hồi nào hổng hay, với cái bên thì được sống nhăn sống khoẻ mà thấy đời nó chán muốn chết, thì nên chọn bên nào? Thiệt ai biết làm sao.

Phim là cú hít hồi đó, IMDB chấm trung bình khá, và Sharon Stone bay véo lên hàng A ở Hollywood. Người đẹp đá cao chân làm mày râu hết hồn, đảo lộn hết mọi sự đúng sai. Nhưng hơn tất cả, là ngôn ngữ điện ảnh quyến rũ với những câu thoại sắc bén, chuyển cảnh dứt khoát, và những nền màu tinh xảo (chẳng hạn như cảnh quán bar, và nhà của các nhân vật chính)- công của anh đạo diễn và anh biên kịch.

Và sự thể hiện của nguyên dàn cast. Nick của M. Doughlas thô ráp mà nồng nhiệt, bên cạnh Catherine-Stone mượt mà, tinh quái. Ông bạn già Gus của Nick, cô bác sĩ Beth, cả Roxine như từ truyện chạy ra. Và một đội cảnh sát dại gái. Họ cùng nhau tạo ra một mê cung của sinh tử và ái tình, êm ái, mà đớn đau.

Phim là đối trọng tương hỗ của sách. Tuy tui kết sách hơn nhưng phải nói công bằng rằng hiệu ứng thị giác của phim làm rõ thông điệp của sách hơn nhiều.

Bản năng tự thủa hồng hoang để con người tiếp tục sự sống, và lý trí khai sáng văn minh, nếu buộc phải chọn lựa, nếu nhất định phải quyết liệt, thì như thế nào mới không phải hối hận, làm sao để khỏi lạc lối?

Hết.
LadyVit
PS: “lâu lâu lạc lối” mà cũng đừng để “tới tối cũng chưa về nhà” nha mấy bạn! Chúc năm mới an toàn ^^

Kundo: Age of the rampant

Kundo: Age of the rampant. Đạo diễn: Yoon Jong Bin. Diễn viên: Kang Dong Won, Ha Jung Woo, Ma Dong Seok…

Phim dài hãi hùng.

Hay: Kang Dong Won, quần áo của Kang Dong Won, những cảnh có Kang Dong Won, những cảnh không có Kang Dong Won và không có ai luôn, màu phim, và nội dung. Dở: nói nhiều, lủng củng, và nhạc phim.

Tôi coi Kundo trên Netflix vì người ta chấm nó 4 sao trên 5. Nói công bằng thì người ta đúng vì nó khá về cảnh trí, diễn viên, kỹ xảo hành động, và nội dung. Tôi thích nhất là diễn viên và cũng nói công bằng luôn thì ai cũng làm tốt nhất là Ma Dong Seok tuy mập mà dễ mến, có điều tôi sẽ thiên vị cho Kang Dong Won vì ảnh xuất thần hơn, mà thực ra vì vai Jo Yoon của ảnh cũng ngầu nhất trong đám. À mà phim này hao hao Thuỷ Hử.

Thời Joseon năm nào không coi kỹ quan là cướp ngày quý tộc Jo nhận lại thằng con rơi vì trong nhà chỉ có năm thị mẹt. Má của năm thị này vừa quê độ vừa sợ thằng kia giành của nên ráng sao cũng lòi ra được một thằng. Thế là thằng lớn bị đày đoạ nhưng mà không chết (chứ chết thì lấy gì coi tiếp). Thằng này lớn lên chính là Jo Yoon do Dong Dong đóng, vừa đẹp trai vừa cao ráo vừa giỏi võ vừa mưu trí chỉ mỗi tội ác. Nó đã làm cỏ nguyên gia đình chỉ chừa mỗi ông cha còn sống mà cũng như không và em dâu nó đang mang thai trốn thoát được. Nó kêu thằng chặt thịt trong nhà nó đi chặt cô này và đương nhiên thằng này không chặt và cũng đương nhiên là bị nó giết sạch luôn nguyên nhà. Và càng đương nhiên là người phải sống phải sống và chuyện gì phải tới sẽ tới. Anh chặt thịt được băng cướp Kundo cứu và trở thành thành viên của họ với nickname mới là Dochi trong khi đó Jo Yoon tiếp tục ác lên và làm dân nghèo lãnh đủ. Hận mới thù cũ Dochi và đảng Kundo quyết tâm tính sổ với Jo Yoon. Kết phim là Dong Dong chết trong rừng trúc một cách tương đối sạch và xanh tức là bị đâm bằng trúc và bị cứa cổ máu tí ti thôi và ảnh chết vì cứu thằng cháu của ảnh (rất là đáng vì em bé dễ thương vô cùng).

Nôi dung của Kundo rất tốt vì tính sử thi, hiện thực, Phật thuyết, và bản năng. Bản thân Joseon đã là một thời đại nóng với những biến động lớn về chính trị, ảnh hưởng của Khổng Tử Trung Hoa, sự dao động với Phật giáo, và khởi sinh của Hàn ngữ hiện đại. Bỏ cái cuối nhưng Kundo có điểm qua loạn thế bằng cảnh quan bắt tay với cường hào ác bá làm giặc còn dân thì bắt tay với giặc để dẹp loạn. Khổng Giáo hiện thân trong quyết tâm xuất thế giúp đời của Kundo’s bros và cả trong sự dằn vặt của Jo Yoon vì bị cha coi thường- Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu. Từ đây sự tồn tại của Jo Yoon gắn liền với việc đạp đổ nhiều đạo lý, kể cả Sát Giới của nhà Phật, và cái chết của hắn cũng chứng minh việc Phật thuyết bị lung lay- Oán báo oán oán không dứt ân báo oán oán mới tan. Nhưng đây là tính hiện thực phả hơi thở gần gũi và lý trí vào phim đồng thời cũng tiếp cận một nét của tư tưởng Tây: an eye for an eye. Nợ máu trả máu. Đó cũng là bản năng con người bị đẩy vào cùng đường thì chỉ có vùng lên không khoan nhượng.

Màu phim rất đẹp, những cảnh dong ngựa cát bay tung trong chiều tà vàng úa, chim bay thành hàng trên đỉnh núi nhìn xuống thung lũng xanh ươm và biển hồ lặng sóng, đôi mắt của em bé trong vắt, đoàn Kundo slow-motion tiến về phía quân lính khi tuyết rơi, Jo Yoon dưới trời đêm độc kiếm tàn sát, máu người giọt đỏ lên gạo trắng… Nhiều cảnh đắt vì nước phim tinh tế, đa phần là cảnh tĩnh không người, nếu không thì người đó phải là Kang Dong Won. Jo Yoon thằng con rơi trở thành nhất đẳng kiếm gia và nhà hào phú quyền thế, giàu có, tàn độc nhất, giết người như chơi, thậm chí giết cả cha mình, nhưng cuối cùng lại chết cho một sinh linh nhỏ. Bản thân nhân vật đã đầy sức hút, một vai ác dạng “tĩnh”, sắc nhọn nhưng lạnh lẽo, điên rồ nhưng trật tự, cộng vào là cái dáng cao mét chín, đôi mắt dài sắc, và gương mặt bí ẩn, Kang Dong Won mới là trung tâm của bộ phim. Chưa kể anh mặc đồ rất đẹp và múa kiếm rất nghệ sĩ.

Một lý do nữa làm cho các nhân vật khác bị lu mờ là vì họ nói nhiều quá, hành động lụp chụp quá, và thua rất lãng nhách. Cái đoạn sương mù bắt hụt Jo Yoon để rồi cả đám bị làm gỏi thật là vãi cả logic. Nhưng thôi tôi không spoil nữa và cũng nói công bằng là các diễn viên đều diễn tròn vai và vai của họ cũng không thừa trong toàn bố cục phim, có điều cái bố cục thì chính nó lại thiếu muối vô cùng. Nó có năm chương thì phải, giới thiệu Kundo, Jo Yoon, Dochi, biến cố, và dẹp loạn. Nếu câu chuyện của Jo Yoon kịch tính và dè sẻn thì phần của Dochi lại dông dài đến lủng củng, phần biến cố thì lê thê, mà có mấy cái cảnh đánh nhau xem rất phê vì dàn dựng kỹ xảo rất tốt thì cứ hay slow-motion câu giờ rồi đùng phát lại nhảy qua mặt nhìn mặt ta tiếp tục rề rề nói chuyện với nhau. Nói chung là không vui.

Nhưng nhạc phim thì rất vui vì nó nổi lên trong bi kịch, trong những cảnh nghiêm túc mà giai điệu thì như pha giữa cao bồi vườn, đàn cò, đàn tranh gì đó (?), chút xíu của cải lương, và có tiếng xẹt xẹt mà tôi cũng thua không biết là tiếng gì. Từng tưng tưng tứng xẹt xẹt é é ten ten tò tò hú hu…Đây nguyên bộ mời bạn, credited by Themoviesoundstudio.

Tóm lại nếu tôi chấm thì Kundo dưới trung bình. Xin lỗi Dong Dong anh đã rất đẹp trai nhưng em đã phải lê lết theo phim này rất mệt.

Hết.
Ladyvitvit.

PS: bài này chê hơi nhiều nên chắc bạn Vịt sẽ xoá nó sớm.

Into The Woods

Into The Woods

Disney lại phá cách và ngẩng cao đầu. Meryl tiếp tục toả sáng. Chris gây ấn tượng. Vào Rừng Sâu là một câu chuyện cổ tích chế độc đáo.

Chúng tôi đi coi nó vào Christmas Eve và nó không phải là một lựa chọn hay lắm vào lúc đó. Thứ nhất vì tôi không thích loại phim musical vừa diễn vừa hát, thứ hai nó có nhiều twists hơi dark không hợp ngày lễ cần vui và nhẹ nhàng, và cuối cùng là nó khá dài. Tuy nhiên tôi chấm khá cho nội dung và nếu ai cũng giống tôi muốn con em mình cứng cỏi lên thì hãy thử Vào Rừng Sâu.

Vợ chồng làm bánh bị nguyền không thể có con. Mụ phù thuỷ sẽ gỡ phép nếu họ lấy được bốn thứ cho mụ: chiếc hài vàng, sợi tóc vàng, con bò trắng, và cái áo đỏ. Hai vợ chồng vào rừng để lấy chúng từ Lọ Lem, Rapunzel, Jack, và Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Lúc tưởng kết thúc êm đẹp thì bi kịch bắt đầu và khi tưởng tiêu tùng thì lòng dũng cảm lại tái sinh hy vọng.

Khẩu hiệu trong phim là hãy cẩn thận với điều ước của bạn, còn thông điệp chìm là hãy thực tế và cứng cỏi lên. Tôi rất thích những chi tiết phũ phàng như Lọ Lem cố tình làm rơi hài, Rapunzel chết nhát, hoàng tử lăng nhăng, và mụ phù thuỷ bốc đồng tự hại mình…Cùng vài cái kết mở cho một số nhân vật. Nhưng không cần lo mấy em nhỏ buồn vì Disney đã gia giảm tính dark đi rất nhiều, chính xác hơn là biến nó thành hài hước và mỉa mai. Như cái cảnh hoàng tử rượt Lọ Lem rõ ràng là sắp dính chấu rồi mà tự nhiên time froze cho nàng hát một tràng tâm sự xong thoát đẹp luôn.

Hai điểm sáng nữa của phim là Meryl Streep trong vai phù thuỷ và Chris Pine vai hoàng tử. Bà già gân với mấy cái Oscar lại hớp hồn khán giả nữa, lần nào phù thuỷ lên là cả rạp hoặc là im re hoặc là rần rần. Bất ngờ là Chris Pine đẹp trai diễn vừa phải lần này vào vai hoàng tử đểu và tửng duyên dáng ghê, lúc chàng với em chàng-một hoàng tử hotboy khác đồng ca bên bờ suối rồi xé áo khoe múi, chúng tôi cười lâu tới nỗi bị người ngồi ghế trước ngoái lại dòm.

Nói chung tôi chỉ tiếc là phim nhạc kịch dài quá và gài gắm còn lỏng lẻo nên nhiều khi coi buồn ngủ, chứ Rottentomatoes.com đã chấm nó trên trung bình khá và tôi cũng chịu là cú phá cách này của Disney hay.

Ladyvitvit.
Into The Woods. Producer: Disney. Cast: Meryl Streep, Johnny Depp, Chris Pine, Emily Blunt…

Silver Linings Playbook

Silver Linings Playbook-from same name novel of Matthew Quick- a movie directed by David Russel and starring Jennifer Lawrence, Robert De Niro, Jacki Weaver, Bradley Cooper…

Anh phụ giáo tâm thần lên cơn sau khi chứng kiến vợ ngoại tình. Goá phụ trẻ phát điên khi biết chồng bị xe tông chết lúc mua đồ dụ mình make baby. Anh giáo không uống thuốc mà thoát trại được về nhà để rồi phải đụng mặt ông cha cờ bạc, mê tín, OCD* (trời ơi, cho tôi giải thích cái này ở chót bài, bí từ Tiếng Việt), bà mẹ nhu nhược, thằng anh láo toét, và nhất là cô goá điên khi tới ăn với vợ chồng hàng xóm là chị cô này, và một anh chưa tới nỗi nhưng muốn bùng nổ lắm rồi. Cộng vào bộ sậy là hai anh già trẻ, một là bạn cờ bạc của cha, hai là bạn cùng trại của con, cũng chưa tới nỗi nhưng nhìn là đã biết khùng. Nói chung cái bộ phim này ai cũng thần kinh và mất bình tĩnh. Nhưng coi thì tỉnh ra và thấy là đời đâu có gì phải “sweat the small stuff”. Nhân tiện xin lỗi trước vì sẽ đệm kha khá tiếng Anh, không phải khoe mà thấy vậy sẽ rõ nghĩa hơn, còn ai hiểu lầm thì thiệt là bậy mà thôi thây kệ.

Cái hay của phim là diễn viên và mấy cảnh lộn xộn, ít giảng đạo dài, và ít sến ụa (sến muốn mửa) dù cũng có cảnh bác sĩ Pà-Teo (hehe, nguyên văn Patel), cha De Niro, JLaw, Cúp-Bơ (Cooper) lên gân nào là đời chỉ có một hai lần chớp bạc (silver linings- đúng ra “đường viền bạc” nhưng dịch vậy nghe trớt quớt quá nên thôi “chớp bạc” cho nó sang) nên you phải chớp lấy không uổng, nào là you đã sống chưa, đã yêu chính con người mình chưa, còn tui thì chỉ muốn share time together with you và help you get better and so on. Mấy màn nhìn nhau tình rung rinh, nhưng skinship vừa vừa và chỉ có độc một cái kiss hơi đậm cuối phim. Còn lại thì chửi thề, đánh lộn, khóc la, phũ phàng các kiểu.

Nhưng nhờ vậy mà mấy diễn viên nổi ghê luôn ngoại trừ Cúp-Bơ trai đẹp kiểu Mỹ chứ chưa đủ sexy psycho cho xứng với em JLaw ngời ngời, mà em này thì hồi Trò Chơi Đói Bụng (The Hunger Game) dòm em chả thấy thèm gì nhưng tới Xmen thì đã xiêu xiêu và tới phim này với Catching Fire thì thèm nhìn em diễn kinh khủng. Jenny đem tới một Tiffany với đôi mắt xanh ngắt và những cái nhìn thiêu đốt, một khuôn miệng mỏng hay mím, nụ cười hà hà tomboy và những nốt lúm dài nho nhỏ hai bên mép, và một gương mặt tròn ngọt ngào trên thân hình đẫy đà mạnh khoẻ, Tiff đi về phía Pat trong bóng mờ của đêm và hiên nhà cô quạnh khi họ lần đầu hẹn nhau đi riêng, Tiff trong quán cà phê cười sằng sặc rồi xua hết thức ăn xuống đất, Tiff thắt cà vạt cho Pat mấy lần không được, Tiff làm hỏng cú nhảy dứt điểm điệu vũ của họ…Jenny đó đã làm cho Tiff với bao nhiêu vụng về, hư hỏng, thô lỗ, khùng điên như vậy hoá ra tràn đầy sinh lực của sự phồn thực đàn bà và sự xốc nổi trẻ dại, choáng ngợp, hoang dã, đầy bản ngã, nhưng absolutely seducing and when that ex-wife-obsessing, mad sub ditched his goddess that quick for her in the end of the film, I went like “duh”.

Ngoài Jenny thì Robert De Niro và Jacki Weaver diễn vai cha mẹ của Pat like eating a piece of cake, diễn như không diễn. Hai ông bà già chẳng những hợp nhau mà còn vừa khít luôn trong cái tuồng toàn những con người thần kinh thương nhớ, à không làm duyên hơn cho cái tuồng mà nếu thiếu đi cặp tình già này là sẽ mất luôn cái duyên từ một nỗi bấp bênh của tuổi tác, tâm sự của thời gian, và những mảnh quá khứ tưởng lỗi thời nhưng thật ra vẫn luôn làm đẹp và thiết yếu cho đời. Cha Pat thất nghiệp chuyển qua nghề ghi cá độ tại gia và mơ ước mở một nhà hàng. Ông già gân chửi con vũ phu chứ bản thân thì đã thụi mấy thằng trên sân vận động tới nỗi bị cấm cửa không cho tới coi football. Ông biểu nó nên thân chứ ổng thì quanh quẩn ở nhà, tới giờ banh là lo xếp mấy cái remote controls và bày mấy trò ruồi để có “good luck”. Nhưng ông đã khóc bên giường con và đặt cược tất cả cho nó. Còn vợ ông thì cứ có cãi lộn là offer snacks với homemade cho cha con dàn huề, dù luôn luôn là không có ai ăn đồ của bả cho tới cuối phim. Bà già yếu tim, chỉ biết oh my god lúc bị lừa lãnh thằng nghịch tử ra trại chứ rồi cũng dắt nó về, còn mở cửa cho thằng bạn khùng của nó vô chung nữa. Nhìn hai cụ là nhìn thấy gốc rễ vững vàng của dòng máu Mỹ dầu vật chất, cá nhân, nhưng lạc quan và phấn đấu. Những điều không bao giờ cũ, không bao giờ hết đẹp, và không bao giờ là quá thừa dù là ở nghìn vạn năm sau đi nữa.

Có nhiều cảnh đắt trong phim, ba trong số này vừa mới nói tức thì, cảnh JLaw nổi sùng trong quán cà phê lần đầu hẹn Cooper, cảnh Niro khóc, và Weaver mời bánh với đồ nhà cho mấy con gà hăng tiết. Vài cảnh tâm đắc là anh hàng xóm cho Pat cái Ipod rồi rặn ra cái điệu bộ trời ơi tao cũng muốn nổ tung lắm rồi đó mày mà tao chỉ xả vô cái nhà kho của tao thôi, ông bác sĩ Patel đụng độ dàn trai tại trận football tiền định mệnh để rồi bệnh luôn theo mấy trẻ: vẽ mặt, cởi áo, hò hét, đánh lộn, và bị cảnh sát tống cổ về nhà. Cảnh anh Pat nói mấy câu tình cảm như vầy với thằng em tâm thần và bạo lực: Pat ơi anh biết chú lên cơn và vô trại nhưng anh bận làm ăn không vô thăm được mà anh thấy ngại với chú vì chú mất nhà, mất vợ, mất việc, còn anh thì đang phất, nhà bự, vợ con đùm đề thôi chú ráng lên (anh cũng ráng lên sau khi nói mấy câu này, ráng mà cầu Chúa cho em anh đừng nổi khùng rồi giết anh). Cảnh bạn Pat (Chris Tucker- từng đóng Rush Hour với Thành Long) mấy lần ra trại rồi bị thộp cổ về vì lầm lẫn giấy tờ. Vài cảnh của các nhân vật rất rất phụ như của chị Pat, của thằng nhỏ lúc nào cũng kè kè camera và gõ cửa nhà Pat đòi quay bệnh nhân tâm thần (thằng này cũng nên cầu Chúa hộ mạng), của tay cớm hễ nhà Pat có chuyện là hiện hồn có mặt trong vòng một nốt nhạc, mấy dân qua đường huýt sáo applause lúc Tiff chửi Pat trong quán (ta nói nó quậy thì thôi, bồ bịch gây nhau mà dân tình khoái chí)… Nói chung vì tất cả các cảnh um sùm, lộn xộn, ironic, và awkward mà bộ phim nó thiệt gần gũi và có duyên.

Nãy giờ khen quá nhiều thôi chê chút xíu, Silver Linings Book reminds me of American Beauty. So ra thì nó thua nhiều, góc quay, hàm ý, thoại, và cảnh đắt, nhưng nếu AB là kinh điển của dòng crisis drama thì SLB cũng có thể vô hàng đáng đồng tiền mua vé vô rạp vì chủ yếu là nó vui, bựa (lớn nhỏ gì, quyền chức gì cũng chửi thề ráo trọi), phô, sốc, nhưng mà nó biết dừng đúng lúc, biết đem hy vọng vào một cách nhẹ nhàng, đáng yêu. Dù là hiện thực thì chính nó, như chính cuộc đời này, vẫn luôn đáng để yêu và hy vọng. Don’t sweat the small stuff, honey. And they are all small stuff.

Ladyvitvit

The Silver Linings Book- from same name novel of Matthew Quick- a movie directed by David Russel and starring Jennifer Lawrence, Robert De Niro, Jacki Weaver…

*OCD: Obsessive Compulsive Disorder. Muốn coi định nghĩa dài mời xài Google, định nghĩa ngắn là một bệnh dẫn tới có mấy hành động cứ làm tới làm lui làm hoài không nghỉ cho tới khi vừa ý cũng chưa chắc đã thôi, nói chung là làm cho người xung quanh…mệt. Quyết định vậy đi. Hết.