Category Archives: Guest Reviews

Làm những điều chưa từng mơ

 

Diplo & MØ feat. Toc Tien – Stay Open [Official Lyric Video – Vietnam]- Uploaded by Tuborg Vietnam

Làm những điều chưa từng mơ

Tôi rất thích bài hát này. Đã bao lâu rồi tôi mới nghe lại được những ca từ vừa có vần điệu, có chất thơ, giàu sức gợi mở, vừa đồng thời truyền tải một thông điệp rõ ràng và tích cực: sống là bước về phía trước.

Tôi rất biết ơn và xin gởi tấm lòng chân thành của mình đến nữ ca sĩ Tóc Tiên và đội ngũ sản xuất video clip Stay Open này.

Những gì các anh chị đã làm không chỉ đơn giản là một sản phẩm âm nhạc vừa giải trí vừa làm đẹp cho đời, mà nó còn là ánh sáng cần thiết soi tỏ cho tất cả chúng ta, cả già lẫn trẻ, trong lúc có quá nhiều sự việc đau lòng xảy ra trong xã hội, bởi những con người chỉ lầm lỡ một lúc mà trượt dài cả đời.

Cả họ và chúng ta dù còn trẻ đến đâu hay đã già đến mấy, tất cả đều cần thấy cái sự thật: không bao giờ là quá trễ để bỏ qua quá khứ và làm lại từ đầu.

“Nếu anh nhìn thấy mặt trời màu xanh

Nắng lung linh , bình minh rất trong lành

Đóng lại ngày hôm qua , đừng chờ lâu

Mở cửa ra cho ngày mới muôn màu”

Tôi đã rất bức xúc khi ở phần comment của bài hát có người nhận xét rằng: “lời Việt nghe ngang quá”. Tôi không phải là kẻ thích tranh cãi thắng thua, nhưng tôi thường thành thật với những gì mình muốn nói. Tôi muốn hỏi người commenter này, chữ “ngang” họ nói là có ý gì. “Ngang” vì nhạc điệu xuôi đều không gợi cảm hứng, hay là “ngang” bởi từng chữ từng từ không đủ sức bay bổng tâm hồn họ. Dù là cái “ngang” nào trong hai ý kia, thì tôi cũng không thể đồng ý với họ.

Bởi vì âm nhạc điện tử này lần đầu tiên có thể gây ấn tượng với tôi đến thế. Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi muốn nghiêng mình khâm phục và biết ơn một thế hệ trẻ nhạc Việt, bởi ca từ vừa tha thiết lại vừa giàu chất thơ, lại đầy gợi mở và gần gũi.

Mặt trời sẽ luôn mọc mỗi ngày. Ngôi nhà nào cũng có cửa sổ. Và bình minh nào ánh nắng cũng sẽ len lỏi đi vào tầm mắt của bạn. Cuộc đời với những thứ bất biến đó chính là để chứng minh một điều vĩnh viễn và tuyệt đẹp dành cho bạn: chỉ cần bạn còn sống thì mỗi khi mặt trời mọc và ánh nắng soi rọi là mỗi một lần bạn có được cơ hội bắt đầu điều gì đó.

Mở cửa sổ ra đi, nhìn đi ngày mới rồi, thôi chuyện buồn đã qua ta hãy cho vào dĩ vãng, hôm nay là niềm vui mới, cách sống mới.

Trong cái ý nghĩa đầy cảm hứng như vậy, lời nhạc lại cất lên thánh thót như reo mừng. Một bài hát mở đầu đã gây xúc động quá sâu!

“Ngày sẽ sáng , đường về sẽ rực rỡ

Gọi thanh xuân , làm những điều chưa từng mơ”

Trong phần comment còn có nhận xét “thích nghe lời English hơn lời Việt”. Tôi thừa nhận lời tiếng Anh có một câu tôi rất tâm đắc là, “you know that I’ll stay open for you”. Nó có thể dịch ra theo nhiều ngữ nghĩa. Với người yêu. “anh biết là em sẽ cho anh cơ hội”. Với gia đình, “con biết rằng mẹ sẽ chờ đón con”. Với bạn bè, “bạn biết đó, tôi sẽ mở lòng ra với bạn”. Một câu hát tràn đầy sự tha thứ, chào mời, đợi mong và vỗ về. Một câu hát cất lên để mọi sự bề bộn, đau đớn, lầm lạc nơi trần thế hóa thành bèo bọt, trước một tấm chân tình dào dạt, ngọt ngào.

Nhưng lời English đó không thể so bì với lời Việt Nam, đặc biệt là câu “làm những điều chưa từng mơ”. Câu hát tiếng Anh tôi vừa nói trên là ý muốn vị tha, cởi mở, với bên ngoài, với người xung quanh. Nó đẹp nhưng nó không đánh mạnh vào cái đáng giá hơn. Cái cần được đả thông tư tưởng. Cái hướng thiện còn cao đẹp hơn nữa.

Ý muốn tự giải thoát, tự tha thứ, tự thân vận động. Cái đẹp, cái mới, tới từ bên trong, tới từ chính bản thân ta, không chờ đợi ai cho phép và mở đường, ta tự mở ra cảnh cửa cho hạnh phúc của chính ta.

Chúng ta có thể dễ dàng cảm thông cho kẻ khác, nhưng lại vô cùng khắc nghiệt với bản thân. Chúng ta có thể phán xét một người không dừng chân trước hố sâu tội lỗi. Nhưng chính chúng ta lại quên đi rằng, ta cũng cần phải thoát khỏi cái ám ảnh “một bước sa chân là thôi trọn đời lấm bùn”. Chúng ta “lùn” trong tư tưởng đâu chỉ bởi tác nhân ngoại cảnh. Chúng ta không “cao lớn” được vì ta tự bó buộc mình.

“Làm những điều chưa từng mơ”

Câu hát khiến tôi bồi hồi cả một ngày. Dù còn trẻ, hay đã già, ta cũng có thể bứt phá.

Nếu ta đã dằn vặt mãi vì một lỗi lầm trong quá khứ, thì từ hôm nay hãy học cách tự nói với mình, thôi được rồi, từ đây chừa đi nhé, tìm việc tốt hơn mà làm đi nào.

Nếu ta đã đau khổ vì ai đó quá lâu, thì từ hôm nay hãy tập cách nhìn anh ấy thật bình thản, và tự nói với mình, không sao cả, rồi sẽ quên thôi.

Nếu ta đã lười nhác vô số lần thoái thác không làm một việc gì đó, thì từ hôm nay hãy chú ý tới nó, và tự nói với mình, nó đâu có ghê gớm gì, sớm sớm giải quyết nó đi thôi.

….

Một lần nữa cám ơn Tóc Tiên và đội ngũ sản xuất bài hát Stay Open. Một bài hát tuyệt vời và hoàn hảo từ giai điệu cho đến thông điệp ý nghĩa.

Ladyvitvit

 

Diên Hy. Như Ý. Chân Hoàn.

Diên Hy. Như Ý. Chân Hoàn.
Warning: có spoiler
Mình nói duyên nợ, bạn mình nói níu kéo, cố gắng (@Linhkha: nháy mắt), vậy là mình lại có hứng viết. Lần này sẽ không xóa đi nữa.
Mình đọc truyện Như Ý từ lâu, rồi mới đi đọc Chân Hoàn. Cùng tác giả , cùng đề tài, nhưng văn phong không hoàn toàn giống. Như Ý dùng ngôi ba, một người ngoài kể chuyện. Chân Hoàn dùng ngôi một, chính Chân Hoàn nhật ký đời tôi. Đọc Như Ý thấy thâm thúy, nhiều dư vị hơn Chân Hoàn. Nhưng đọc Chân Hoàn thấy sáng lạn hơn Như Ý. Chuyện của Ý, với giọng văn ngôi ba, như kiểu người ngoài thì sáng mà người trong cuộc thì quáng. Ý đấu với ai thì thắng, mà kết cuộc thì thua bởi sự cố chấp của chính mình, lụy tình một người không xứng cho mình lụy. Chân Hoàn tự kể chuyện, tôi đi từ ngu tới khôn, tới cuối cùng vẫn vì chính tôi, đã khôn là khôn xuyên suốt.
Nếu đọc truyện, xem phim với sự tỉnh táo, thì sẽ thấy cả Chân Hoàn Truyện và Diên Hy Công Lược đều hay ở chỗ hai nữ nhân vật chính đều không quá lụy tình. Họ có sự tính toán của riêng họ và sự quyết liệt đi tới cùng với những toan tính đó. Cũng không có chuyện họ tự hại bản thân, bởi vì tình cảm dành cho ai đó. Nhưng với sự tỉnh táo thì cảm xúc vương vấn cũng nhạt bớt. Một người quá độc tôn duy ngã, thường khó mà phục chúng lâu dài.
Nếu thả lỏng, thì sẽ thấy rất nặng lòng với Như Ý. Con người thành bại đều do tình. Vì yêu một người ở cao hơn mình, vì sự kỳ vọng của gia đình mình, mà cố gắng vươn cao. Nhưng sau khi lên tới đỉnh danh vọng, thì cõi lòng lại rớt xuống ê chề, chua xót. Nếu Như Ý có thể lạnh lùng như Chân Hoàn, hay là thực tế như Ngụy Anh Lạc của Diên Hy, thì Như Ý sẽ không chết.
Nhưng cái chết của Như Ý lại hâm nóng chữ tình. Lãng mạn hóa cái câu hỏi một đời người vui buồn do đâu. Nào phải là vinh hoa, địa vị. Chỉ cần được yêu và có thể yêu bằng con tim ấm áp. Như Ý ôm ấp hoài hình ảnh lang quân ân cần chân thật, nên lựa chọn chết đi để bảo vệ hình ảnh đó. Chứ còn sống thì sẽ phải thấy chồng mình đã hóa ra vô tình, vô nghĩa đến thế nào.
Cái hào hứng của Như Ý Truyện là bi kịch tình yêu thê lương mà vẫn đẹp đẽ phi thường như vậy. Vì duyên nợ nên yêu nên cưới. Vì yêu rồi cưới rồi nên đánh đổi mọi thứ để giữ được nợ duyên với nhau. Cho tới khi dâu bể, đổi dời, thì nàng lại chọn tự kết liễu đời mình, để giữ gìn mối duyên nợ kia. Để còn nhớ được những gì đẹp đẽ với nhau.
Như Ý cố chấp với tình yêu, cố gắng rất nhiều. Tới nỗi buông tay, chứ thực ra là vẫn cố gắng vì lý tưởng tình yêu của bản thân.
Trong sự nhận thức nội tâm của nhân vật như vậy, thì nhìn diễn xuất của Châu Tấn vai Như Ý. Nhìn đôi mắt sâu của người nữ diễn viên hàng đầu Trung Hoa này. Chỉ bấy nhiêu đó thôi là phải thừa nhận, Như Ý Truyện là bộ phim đứng một vị thế khác. Khác hẳn với Diên Hy Công Lược. Khác luôn với Hậu Cung Chân Hoàn.
Ai yêu sự đơn giản, thẳng thắn, sẵn sàng tiến lên, thì có Chân Hoàn, có Ngụy Anh Lạc củng cố niềm tin phấn đấu của bạn. Chịu gian khó để có ngày vinh quang.
Ai yêu tâm lý lắt léo, muôn nẻo chữ tình hóa ra chung về một nỗi trót lỡ nặng lòng, thì không nên bỏ qua Như Ý. Để Ý đưa bạn vào tranh đấu, rồi giải thoát cho bạn khỏi đớn đau vì đấu tranh cho nhầm người. Vì tình mà vui, mà sầu, mà nhớ thật lâu một mối duyên nợ đầu với một tình nương có đôi hồ thu đầy vương vấn. Có một trời xúc cảm bi hoan ai lạc, không dễ nhạt nhòa.
Hết.
Ladyvitvit.

Thẩm Yên

Thẩm Yên

Diễn viên Hà Hoằng San. Phim Vân Điền Chi Thượng. (Tên tiếng Anh: Above the Clouds. Trên đỉnh mây)

Lời khen lớn nhất xin tặng cho diễn viên này. Cô ấy cũng là lý do tôi viết bài.

San có gương mặt ngây thơ và trẻ con, thân hình xinh xắn, rất hợp vai thục nữ, và cũng đã đóng tiểu thư Phương Hồi dịu dàng trong Năm Tháng Vội Vã. Nào có ai ngờ San nhận vai phản diện Thẩm Yên.

Yên là tiểu thư thất thế, mẹ bệnh, cha nợ cờ bạc. Yên xuất hiện lần đầu và cho đến tận gần hết vai, với mái tóc dài búp bê, trang điểm nhẹ nhàng, trang phục màu sắc rất nhã nhặn, hầu hết là màu trắng. Tương phản hoàn toàn với tính cách ham hư vinh, ganh đua, quyết liệt, và ác độc.

Nếu nữ chính Giản Hề là trung tâm của phim, vì mọi việc đều xoay quanh cô ấy. Thì nữ phụ Thẩm Yên là linh hồn của phim, bởi cô ấy tạo ra cao trào và là sức hút của phim. Không có Giản Hề thì không thể có phim. Nhưng không có Thẩm Yên thì cũng không thể có một Giản Hề làm khán giả yêu mến, không thể có bộ phim Trên đỉnh mây làm tôi say mê theo dõi.

Yên hoàn toàn khác với Hề. Hề mê diễn xuất, xem nó như lý tưởng cả đời, sẵn sàng lao vào mọi cơ hội để diễn xuất. Còn Yên xem nghiệp diễn chỉ là bước đi vì mục đích khác.

Bi kịch của Hề là không chịu nhìn xung quanh, sống biết người biết ta hơn là luôn luôn tranh đấu vì lý tưởng của riêng mình. Còn bi kịch của Yên là lo nhìn xung quanh nhiều quá, ganh đua với kẻ khác nhiều quá, nên sống mà không hiểu được mình thực sự hạnh phúc vì cái gì.

Mọi việc bắt đầu khi Yên hại Hề để cướp vai. Thì ra chỉ là muốn tiếp cận và tỏ tình với thầy giáo của Hề. Yên đã yêu người đàn ông này từ những ngày cơ cực và được ông ta vô tình an ủi. Vì chỉ là vô tình, chỉ là lòng trắc ẩn, nên ông ấy từ chối tình yêu của Yên.

Từ đây Yên phạm những sai lầm không thể tha thứ. Yên cho là Hề cướp đi niềm vui của mình, nên quyết cướp lấy tất cả của Hề và tiêu diệt Hề. Từ đây sức hút của nhân vật cũng được bật lên mạnh mẽ.

Thẩm Yên là kẻ có thể tự làm mình bị thương để vu oan cho đối thủ. Luôn luôn đóng vai nạn nhân hiền lành, ngây thơ, để nói những lời tưởng như đang bênh vực, mà thực chất là hại người.

Thủ đoạn của Yên rất tàn nhẫn, mà quay mặt đi, thì giả vờ lương thiện, còn nhanh hơn chớp mắt. Cô ấy đóng vai thiên sứ một cách hoàn hảo, trong khi bản thân thì chính là một con quỷ. Giống như một nhân vật khác trong phim phải thốt ra, không làm sao mà ngờ đến được.

Cái nổi bật của Thẩm Yên còn nằm ở ý chí sinh tồn và sự cố chấp như bị quỷ ám. Bao nhiêu lần rơi vào đường cùng, đều vứt bỏ tất cả danh dự, tự tôn, để hoặc là cầu khẩn, hoặc là mồi chài sự giúp đỡ. Cô thậm chí còn có thể quỳ gối trước kẻ thù để xin tha. Và rồi, đương nhiên, lại tiếp tục làm sai.

Thẩm Yên là một nhân vật phản diện cực kỳ, cực kỳ ấn tượng.

Hà Hoằng San diễn xuất cực kỳ, cực kỳ tốt.

Hoàn cảnh nghèo hèn của nhân vật, sự cố gắng vươn lên của cô, đều hoàn toàn không còn đáng cảm thông, trước sự xấu xa của cô. Cái xảo quyệt, biến hóa, trơ trẽn, tới mức nhuần nhuyễn, tự nhiên. Cái độc ác, điên loạn như là từ trong máu. Đến nỗi một gương mặt thiên thần, thân hình run rẩy, ánh mắt van xin, rõ ràng là tuyệt đẹp, tuyệt chuẩn, mà cũng không cứu vãn được gì.

Tôi vừa xem Thẩm Yên vừa kinh ngạc với diễn viên. Tại sao có thể làm đến được như vậy? Một kẻ hai mặt tráo trở, diễn xuất bùng nổ và lôi cuốn. Hà Hoằng San muốn một kẻ như Thẩm Yên phải bị thiên hạ ghét bỏ, mặc kệ là cô ấy có vẻ đẹp xinh xắn động lòng người đi nữa. Thì đó, Thẩm Yên đã bị ghét bỏ.

San còn làm tôi cảm động hơn, vì cô đã hy sinh hình tượng thuần khiết, trong trẻo của mình, để hóa thân thành Thẩm Yên đa đoan, tàn bạo, mà vẫn cứ cố gắng bao biện, duy trì một bề ngoài hoàn hảo.

Một kẻ đạo đức giả hoàn hảo. Với diễn xuất đầy cố gắng, và lòng can đảm vượt rào, đều là hàng thật giá thật.

Hà Hoằng San, rất cám ơn cô và Thẩm Yên của cô. Đã làm tôi khâm phục và truyền cho tôi cảm hứng. Cuộc sống có lẽ chính là đừng bó buộc như vậy, là hãy mạo hiểm làm chuyện chưa hề làm, là có can đảm khám phá một thực lực khác của bản thân, mở ra một trang mới trong sự nghiệp của mình.

Một ít về phim. Vân Điên Chi Thượng.

Phim của Vu Chính, nhưng phong cách lòe loẹt kinh niên đã giảm hẳn, và không hề có nữ chính thánh nữ ba không (không nói ác, không nghe ác, không thấy ác). Một bộ phim với dục vọng không che giấu, dù là dục vọng hợp lý aka, mơ ước, hay là dục vọng ngông cuồng aka muốn chiếm hữu, muốn trả thù. Mọi nhân vật đều tự tay giành lấy cái họ muốn.

Một bộ phim rất đã.

Nữ chính Giản Hề mê diễn xuất, được nhiều người yêu thương giúp đỡ, và kẻ thù khắp nơi. Thì đối với người tốt, không chỉ có giả nai và dựa dẫm. Đối với kẻ ác, không chỉ có khóc than và nhường nhịn. Cô ấy có tìm cách xoay sở, có cố chấp vật lộn, có cả oán trách, ích kỷ, ngu si (ngu lắm). Nhưng như chính cô nói, tôi chỉ tập trung vào diễn xuất mà thôi. Dục vọng của Giản Hề là diễn xuất, nên cô đã dồn hết tinh hoa, mưu trí, tài năng của bản thân cho nó. Vì vậy những chuyện khác cô không thể giải quyết. Mà cũng không có khả năng rút ra kinh nghiệm. Giản Hề dễ mến vì dốc mình cho mơ ước, cô ấy sẽ đem đến cho bạn cảm hứng, làm bạn nghĩ rằng, đời người cuồng nhiệt, thiêu thân như cô ấy, thật là vui biết bao. Đồng thời Giản Hề sẽ gây ra sự khó chịu cho những người không thích sự táo bạo, ngông cuồng, ngu lâu dốt bền, hay là hay chẳng bằng hên. Cô ta chỉ là giỏi đóng phim thôi, còn cái gì cũng chờ người khác tới cứu.

Tuy nhiên, sự hết mình cho mơ ước đến nỗi chỉ còn chút ít khéo léo cho những chuyện khác của Giản Hề, là một nét rất thật của phim.

Nam chính và nữ chính tuyến 2 của phim cũng rất khá. Một thì rất đanh đá, chưa yêu là chửi bới, nhưng yêu rồi thì không bắt cá hai tay. Người kia thì dù ghen tị, dù khó chịu, vẫn quyết định fairplay với nữ chính. Cái cảnh cô này ném chiếc cúp vàng đi, vì biết lẽ ra nó thuộc về nữ chính, chứ không phải do thực tài của cô mà có, là một cảnh rất cảm động, rất tôn trọng tư cách đàn bà. Đàn bà cũng có thể là hảo hán, không thèm thứ không phải mình chính tay có được.

Nam chính tuyến 2 tới gần hết phim mới gây chuyện, nhưng cũng là nhân vật rất có cá tính, có cả chính khí và tà khí.

Nói thêm là không có kiểu yêu đương ôm nhau cùng khóc hay hở chút là hun. Phim ngôn tình nhưng xem khá bình tĩnh. Tất cả các nữ đều là nữ cường. Tất cả các nam cũng đều khá men.

Ladyvitvit.

King of Dramas – Quay về với khát vọng bình yên…

Bình yên là một ước ao phía cuối hành trình của cuộc đời, khi ta đã đi qua hết những khát vọng, tham vọng và ảo vọng thời tuổi trẻ, qua hết những thăng trầm, những chông chênh, những hào quang, những bóng tối. Bình yên là thứ khát vọng thầm kín nhất, trú ngụ trong lòng lâu nhất và được phát hiện trễ nhất, và chỉ có thể có được khi ta biết buông tay để nói với lòng rằng : ta đã đủ.

Những con người trong câu chuyện này gặp nhau trên hành trình khát vọng của mình. Những khát vọng cuộc đời xô vào nhau để vỡ ra những khát khao, ước vọng khác tiềm tàng trong cõi lòng chưa được khai phá : khát vọng được chia sẻ, được thấu hiểu để không còn bơ vơ mải miết trong đời, để không còn chông chênh bên bờ vực của vinh quang-đơn độc. Họ đến với nhau vì họ biết mình cần nhau, nhưng họ ở lại bên nhau vì bên nhau họ biết là mình đã có đủ.

Ảnh

King of Dramas lấy bối cảnh là hậu trường làm phim, một hậu trường đầy khắc nghiệt, một chiến trường không tiếng súng chỉ có tiếng la hét gào thét tranh cãi khóc lóc giận dữ và thở dài, nhưng cũng là nơi mà người ta có thể gửi gắm giấc mơ của mình, tham vọng của mình trong sự nghiệp chinh phục hàng triệu người khác. Một thế giới với những toan tính âm mưu như sóng ngầm cuồn cuộn chảy dưới mặt nước lóng lánh mượt mà của giới giải trí  nhưng chưa bao giờ thôi quyến rũ người khác với ánh hào quang của nó.

Trong cái thế giới xô bồ muôn mặt ấy, bạn sẽ tìm thấy khát vọng, đủ mọi thể loại, đủ mọi phong cách. Có thứ khát vọng bỏng cháy tới bất chấp tất cả để trở thành tham vọng như của Anthony. Có thứ khát vọng trong trẻo đơn thuần nên không thể vượt qua được những chướng ngại trên đường đời để suýt nữa trở thành một ước mơ nằm trong ngăn tủ như của Lee Go Eun. Có thứ khát vọng đã đạt được trong nỗi hoài tiếc tình yêu mà mình đã không hết lòng của Seung Min Ah. Và có thứ khát vọng đang chìm khuất dưới những thực dụng tính toán của Kang Hyun Min. Họ có quan niệm sống khác nhau, nên họ đối xử với khát vọng của mình theo những cách khác nhau. Nhưng cơ bản là họ dám sống theo  những gì mình đã chọn.
Read the rest of this entry

Drama Hàn Quốc 2010- tổng kết phần 2

Phim Hàn năm 2010 vẫn ở trạng thái bão hòa chưa thật sự có nét đột phá nên có nhiều hiện tượng và làn sóng phim nhưng phần kịch bản vẫn chưa được đầu tư đúng mức để phát triển theo nguyên tắc bền vững. Phim dễ thương thì năm 2010 không thiếu, thừa là đằng khác. Nhưng năm 2010 là năm phim Hàn thiếu đi những phim hay để thật sự đi vào lòng khán giả. Năm nay phim được điểm này lại mất điểm kia, được kịch bản thì lại yếu đạo diễn dàn dựng, được hình ảnh thì lại thiếu âm thanh. Tuy nhiên phải nhận xét rằng năm 2010 là năm kịch bản phim Hàn thật sự không được đầu tư nhiều để tương xứng với tiềm lực diễn viên khá hùng hậu và có chất lượng của Hàn. Trong năm 2010 chỉ có duy nhất một kịch bản duy nhất tôi đánh giá khá trong khi khá nhiều phim tôi đánh giá thấp. Ngược lại với diễn xuất, ít nhất các diễn viên chính đều thể hiện khá tròn vai, phần diễn xuất đều trên trung bình. Vấn đề yếu của kịch bản Hàn là điểm muốn tạo kịch tính nhưng biên kịch không đủ bản lĩnh để dẫn dắt khán giả mà đi theo số đông với những công thức tạo mâu thuẩn rập khuôn và cũ kỹ không còn hợp với tâm lý hiện đại. Hy vọng rằng nền truyền hình Hàn sẽ củng cố gốc bền vững để lưu giữ khán giả lâu dài.

Secret Garden:

 

Secret Garden

 

 

 

Secret Garden là một bộ phim thú vị đôi với tôi trong năm nay. Phim đáp ứng được mức yêu cầu tôi đặt ra như những phim khác (vui là chính) và hơn thế nữa đã mang lại cho tôi thưởng thức một nhân vật hay nhất trong lịch sử xem drama Hàn. Kịch bản chặt chẽ và sáng tạo trong tuyến chính, sức hút của nhân vật mạnh mẽ lại được thổi hồn bằng diễn xuất nhập tâm của diễn viên nên rất thực trong nền drama hóa cao độ. Tuy nhiên cách xây dựng tâm lý nhân vật phụ có phần rườm rà và màu mè là một điểm yếu. Secret Garden là một drama hội đủ gần như các yếu tố để tôi đánh giá nó là drama hay nhất năm 2010 khi cân bằng được yếu tố kịch bản khá, đạo diễn thể hiện đạt yêu cầu kịch bản đề ra cùng diễn xuất ít nhất tròn vai của các diễn viên, một vài diễn viên diễn có hồn khá ấn tượng.

Kịch bản: Khá, Đạo diễn: Khá, Diễn xuất: Khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Trung bình-khá

Read the rest of this entry