Monthly Archives: February 2019

The light in your eyes

Mấy web phim Hàn dịch tên phim này là Đôi Mắt Rực Rỡ. Phim này không có rực rỡ chút nào hết, nó có gam màu trầm của thời gian, nhưng là gam màu ấm và bừng sáng mỗi khi nhắc đến thanh xuân.

Tôi vốn có cảm tình với những quán ăn nhỏ nhỏ ấm cúng thường gặp trong phim Hàn, và nhất là khi những câu chuyện đời được thuật lại qua những ly rượu trong cái không gian nho nhỏ ấy, những câu chuyện dù bi thảm đến mấy cũng cảm thấy an ủi hơn khi có người ngồi nghe ta kể chuyện.

Tôi không uống được rượu, nhưng một phần thanh xuân của tôi cũng trải qua những quán ăn Hàn Quốc be bé như thế này, một góc phía ngoài ký túc xá, những quán ăn đầu dốc, một nhóm cô cậu sinh viên lang thang tìm quán ăn khuya lúc 2-3h sáng. Câu chuyện của chúng tôi đương nhiên không thê thảm như những nhân vật trong “The light in your eyes” mà nó mang nỗi nhớ quê hương nhiều hơn vào thời điểm dó. Để đến bây giờ khi đã qua nửa cuộc đời tôi lại nhớ lại những quán ăn ấm cúng ấy và hoài niệm về một thời thanh xuân của mình.

“Đôi mắt rạng rỡ” có lẽ sẽ không phải là drama dành cho nhiều người, cốt truyện mang chút giả tưởng nhưng không dồn dập kịch tính mấy mà chầm chậm đi qua, có sự bức bối của hoàn cảnh, nhàn nhã với sức ì của thói quen để rồi hốt hoảng nhận thấy thời gian chớp mắt qua đi cùng với những lo lắng chán chường của tuổi già khiến niềm nhớ nhung tuổi trẻ càng thêm da diết.

Là đôi mắt u hoài của cậu thanh niên lẽ ra có một tương lai tươi sáng thì hoàn cảnh khiến cậu vẫy vùng tuyệt vọng trong ngõ cụt của đời mình. Một đôi mắt mà cậu tự nhận rằng đây không phải là đôi mắt của người đang sống.

Là đôi mắt ngóng nhìn vô vọng về tuổi trẻ của mình, liệu ta có thể trở lại tuổi 25? Một tuổi 25 không có hoài bão nhưng có chút tình vấn vương níu kéo và có quá nhiều tiếc nuối nếu để tuổi trẻ vuột qua tay.

Những đau đáu mòn mỏi khi nào sẽ tan đi, trả lại sự rạng rỡ trong đôi mắt của cô gái 25 tuổi, và toả lại ánh sáng cho đôi mắt của chàng trai?

 

 

 

 

 

 

Viết cho đỡ trống – In the mood for a ladies’ night out

TGIF!

Đơn giản vì hôm nay là thứ 6.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

 

 

 

 

Samurai Champloo. Ep 11. Gambler and Gallantry

Samurai Champloo. Tập 11- Gambler and Gallantry

Tôi xem Samurai Champloo vào một ngày mưa. Chính xác là xem tập phim tôi thích nhất vào lúc trời mưa như trút nước bên ngoài. Tập 11, có cái tựa Gambler and Gallantry, Tay chơi và Tinh thần hào hiệp. Mà ai dịch việt –sub thành: Con bạc và Gái làng chơi, hỡi ơi. (mà tôi chỉ than cái này thôi, còn lại thì vietsub rất tốt nên xin rất cám ơn ạ)

Mặc dù trong tập phim có hai cái nghề nói trên nhưng đó nào phải nội dung chính.

Một phút giới thiệu background trước khi vào main theme: Samurai Champloo là hoạt hình dài tập đã từng được chiếu giờ Adul Swim trên truyền hình Mỹ, được khán giả khen vì nội dung nhân văn và cách diễn đạt dễ hiểu (tôi thì vẫn không hiểu tại sao nó lại xáo trộn các tập phim kiểu tập 1 A với B đánh nhau, tập 10 giải thích vì sao, từ tập 2 đến 9 A đi chơi với bạn còn B thì mất tích). Nhưng tôi vẫn thích nhịp phim gọn gàng, phong cách rộn ràng thấy rõ, nhạc phim đầu và cuối đều rất nghe rất hiện đại.

Samurai Champloo khó mà dịch tựa Việt cho đẹp: Samurai là võ sĩ Nhật, Champloo theo anh Google Việt dịch Tắc kè hoa. Gộp lại thì ta có Võ sĩ Nhật tắc kè hoa, không, đây không phải phim về văn hóa truyền thống kết hợp tìm hiểu cuộc sống loài bò sát. Champloo có thể dịch thoát đi là sự pha trộn, lẫn lộn- nguồn: anh Google English. Samurai Champloo là câu chuyện về những kẻ có tinh thần võ sĩ đạo tốt đẹp của Nhật Bản, và đồng thời mang những nét riêng biệt, cá tính đa dạng, phá cách của chính họ.

Cô gái nhỏ Fuu cùng với lãng khách Jin và kẻ bụi đời Mugen lên đường tìm Samurai có mùi hoa hướng dương. Đây là cha của cô bé, đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô còn nhỏ, ký ức duy nhất chỉ là bộ quần áo võ sĩ đạo cha mặc và mùi hoa hướng dương mãi mãi vương vấn trong hồi ức. Hành trình đã đưa Fuu từ tức giận, tự hỏi tại sao cha lại bỏ mình, cho đến sự tha thứ và tự mình trưởng thành. Dù quá khứ ra sao bây giờ ta cứ bước nhanh về phía trước vì những mùa hoa hướng dương rồi sẽ lại đến. Mặt trời lại lên, và đau đớn nào rồi cũng sẽ lãng quên thôi.

Read the rest of this entry

Romance is a bonus book

Một làn gió mới đầu năm cho những ai yêu rom-com Hàn, ít nhất là cho đến tập 5 đang phát sóng thì Romance is a bonus book đã mang tôi trở về với những cảm xúc xem phim Hàn ngày nào. Một câu chuyện nhẹ nhàng lẫn vào những trắc trở của cuộc sống gia đình và một tình yêu đau đáu ngọt ngào.

Kịch bản thì không có gì to tát, chị gái Lee Na-young (37 tuổi trong phim) sau 11 năm kết hôn và hy sinh sự nghiệp nghề quảng cáo đang thành công của mình, 7 năm nghỉ việc ở nhà trông con thì ly dị chồng (chồng ngoại tình, công ty của chồng phá sản). Một mình nuôi con, tài chính kiệt quệ, mất nhà, chị lăn lộn nộp hàng trăm cái đơn xin việc, trải qua mấy chục cuộc phỏng vấn nhưng đều bị từ chối do đã già, lại nghỉ việc đến 7 năm trong cái ngành marketing luôn đòi hỏi cập nhật và năng động. Tất cả những sai lầm khi chị bước vào cuộc hôn nhân với tay chồng chẳng ra sao ấy hình như đã được báo trước ngay từ cảnh mở màn phim, khi chị làm một cô dâu chạy trốn khỏi đám cưới của chính mình nhưng rồi vẫn nhắm mắt đưa chân trở lại. Những nuối tiếc ấy, mà sau này khi nhìn lại, chúng ta những người ở độ tuổi 30, 40, thậm chí 50, 60 có lẽ vẫn luôn đặt câu hỏi, giá như lúc đó chúng ta quyết định khác đi, nếu chúng ta dũng cảm hơn thì cuộc sống sau này của chúng ta có khác đi không?

Chị gái chấp nhận giấu kín bằng cấp và quá khứ thành công lúc trước để được nhận vào làm chạy chân tạp vụ trong công ty phát hành sách mà cậu em thân thiết đang làm. Dĩ nhiên chị giấu cậu em khi nộp đơn xin việc vào công ty. Đến lúc này cậu em mới biết chị đang phải đối mặt với chuyện gì.

Read the rest of this entry