Category Archives: Giveaways

Làm những điều chưa từng mơ

 

Diplo & MØ feat. Toc Tien – Stay Open [Official Lyric Video – Vietnam]- Uploaded by Tuborg Vietnam

Làm những điều chưa từng mơ

Tôi rất thích bài hát này. Đã bao lâu rồi tôi mới nghe lại được những ca từ vừa có vần điệu, có chất thơ, giàu sức gợi mở, vừa đồng thời truyền tải một thông điệp rõ ràng và tích cực: sống là bước về phía trước.

Tôi rất biết ơn và xin gởi tấm lòng chân thành của mình đến nữ ca sĩ Tóc Tiên và đội ngũ sản xuất video clip Stay Open này.

Những gì các anh chị đã làm không chỉ đơn giản là một sản phẩm âm nhạc vừa giải trí vừa làm đẹp cho đời, mà nó còn là ánh sáng cần thiết soi tỏ cho tất cả chúng ta, cả già lẫn trẻ, trong lúc có quá nhiều sự việc đau lòng xảy ra trong xã hội, bởi những con người chỉ lầm lỡ một lúc mà trượt dài cả đời.

Cả họ và chúng ta dù còn trẻ đến đâu hay đã già đến mấy, tất cả đều cần thấy cái sự thật: không bao giờ là quá trễ để bỏ qua quá khứ và làm lại từ đầu.

“Nếu anh nhìn thấy mặt trời màu xanh

Nắng lung linh , bình minh rất trong lành

Đóng lại ngày hôm qua , đừng chờ lâu

Mở cửa ra cho ngày mới muôn màu”

Tôi đã rất bức xúc khi ở phần comment của bài hát có người nhận xét rằng: “lời Việt nghe ngang quá”. Tôi không phải là kẻ thích tranh cãi thắng thua, nhưng tôi thường thành thật với những gì mình muốn nói. Tôi muốn hỏi người commenter này, chữ “ngang” họ nói là có ý gì. “Ngang” vì nhạc điệu xuôi đều không gợi cảm hứng, hay là “ngang” bởi từng chữ từng từ không đủ sức bay bổng tâm hồn họ. Dù là cái “ngang” nào trong hai ý kia, thì tôi cũng không thể đồng ý với họ.

Bởi vì âm nhạc điện tử này lần đầu tiên có thể gây ấn tượng với tôi đến thế. Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi muốn nghiêng mình khâm phục và biết ơn một thế hệ trẻ nhạc Việt, bởi ca từ vừa tha thiết lại vừa giàu chất thơ, lại đầy gợi mở và gần gũi.

Mặt trời sẽ luôn mọc mỗi ngày. Ngôi nhà nào cũng có cửa sổ. Và bình minh nào ánh nắng cũng sẽ len lỏi đi vào tầm mắt của bạn. Cuộc đời với những thứ bất biến đó chính là để chứng minh một điều vĩnh viễn và tuyệt đẹp dành cho bạn: chỉ cần bạn còn sống thì mỗi khi mặt trời mọc và ánh nắng soi rọi là mỗi một lần bạn có được cơ hội bắt đầu điều gì đó.

Mở cửa sổ ra đi, nhìn đi ngày mới rồi, thôi chuyện buồn đã qua ta hãy cho vào dĩ vãng, hôm nay là niềm vui mới, cách sống mới.

Trong cái ý nghĩa đầy cảm hứng như vậy, lời nhạc lại cất lên thánh thót như reo mừng. Một bài hát mở đầu đã gây xúc động quá sâu!

“Ngày sẽ sáng , đường về sẽ rực rỡ

Gọi thanh xuân , làm những điều chưa từng mơ”

Trong phần comment còn có nhận xét “thích nghe lời English hơn lời Việt”. Tôi thừa nhận lời tiếng Anh có một câu tôi rất tâm đắc là, “you know that I’ll stay open for you”. Nó có thể dịch ra theo nhiều ngữ nghĩa. Với người yêu. “anh biết là em sẽ cho anh cơ hội”. Với gia đình, “con biết rằng mẹ sẽ chờ đón con”. Với bạn bè, “bạn biết đó, tôi sẽ mở lòng ra với bạn”. Một câu hát tràn đầy sự tha thứ, chào mời, đợi mong và vỗ về. Một câu hát cất lên để mọi sự bề bộn, đau đớn, lầm lạc nơi trần thế hóa thành bèo bọt, trước một tấm chân tình dào dạt, ngọt ngào.

Nhưng lời English đó không thể so bì với lời Việt Nam, đặc biệt là câu “làm những điều chưa từng mơ”. Câu hát tiếng Anh tôi vừa nói trên là ý muốn vị tha, cởi mở, với bên ngoài, với người xung quanh. Nó đẹp nhưng nó không đánh mạnh vào cái đáng giá hơn. Cái cần được đả thông tư tưởng. Cái hướng thiện còn cao đẹp hơn nữa.

Ý muốn tự giải thoát, tự tha thứ, tự thân vận động. Cái đẹp, cái mới, tới từ bên trong, tới từ chính bản thân ta, không chờ đợi ai cho phép và mở đường, ta tự mở ra cảnh cửa cho hạnh phúc của chính ta.

Chúng ta có thể dễ dàng cảm thông cho kẻ khác, nhưng lại vô cùng khắc nghiệt với bản thân. Chúng ta có thể phán xét một người không dừng chân trước hố sâu tội lỗi. Nhưng chính chúng ta lại quên đi rằng, ta cũng cần phải thoát khỏi cái ám ảnh “một bước sa chân là thôi trọn đời lấm bùn”. Chúng ta “lùn” trong tư tưởng đâu chỉ bởi tác nhân ngoại cảnh. Chúng ta không “cao lớn” được vì ta tự bó buộc mình.

“Làm những điều chưa từng mơ”

Câu hát khiến tôi bồi hồi cả một ngày. Dù còn trẻ, hay đã già, ta cũng có thể bứt phá.

Nếu ta đã dằn vặt mãi vì một lỗi lầm trong quá khứ, thì từ hôm nay hãy học cách tự nói với mình, thôi được rồi, từ đây chừa đi nhé, tìm việc tốt hơn mà làm đi nào.

Nếu ta đã đau khổ vì ai đó quá lâu, thì từ hôm nay hãy tập cách nhìn anh ấy thật bình thản, và tự nói với mình, không sao cả, rồi sẽ quên thôi.

Nếu ta đã lười nhác vô số lần thoái thác không làm một việc gì đó, thì từ hôm nay hãy chú ý tới nó, và tự nói với mình, nó đâu có ghê gớm gì, sớm sớm giải quyết nó đi thôi.

….

Một lần nữa cám ơn Tóc Tiên và đội ngũ sản xuất bài hát Stay Open. Một bài hát tuyệt vời và hoàn hảo từ giai điệu cho đến thông điệp ý nghĩa.

Ladyvitvit

 

Luân Đôn, Ba Lê, Nữu Ước

Tôi thích sương mù Luân Đôn. Tôi nghĩ Luân Đôn đặc biệt vì màn sương mờ mịt đó. Cái hư ảo làm cho Cầu Tháp (Tower Bridge) trông xa như một đền nguyện cổ kính, khi đèn lên thì giống lâu đài trong mơ, và khi đến gần, đứng ở đầu cầu nhìn sang, thì có cảm giác của một sự hoài vọng dang dở.

Tôi còn thích ngắm Mắt Phố (The London’s Eye) trong sương. Hùng vĩ và chỉ nhìn rõ nhất là giá đỡ hình chữ A của nó. Hình như một vị thánh thích sự mộc mạc và thủy chung, đã đặt tại đây một chiếc đồng hồ với duy nhất hai kim dài như nhau và cắm chết ở một vị trí. Rồi mặc định nó là ánh mắt mãi mãi dịu dàng, mãi mãi chỉ nhìn dòng Thames, và thời gian ngừng ở đó.

Trong sương Luân Đôn tôi đã đứng ngẩn ngắm nhà thờ Thánh Paul (St Paul’s Cathedral) .Ở một góc nhìn, nhà nguyện trong sương chỉ lộ những đỉnh chóp tròn, rồi nhọn, và những nhánh cây vươn ngang dọc. Một sự cô độc thắt lại. Nhưng dời tầm mắt đi, chuyển bước chân theo, nhà thờ nguy nga với bao nhiêu gian tháp, còn bên trong, trần tháp cao vời vợi. Sự uyên bác làm tim tôi bồi hồi.

Tôi rời Luân Đôn cũng trong chiều sương. Sân bay vắng, chỉ một người đến tiễn. Jacket da đen, tóc dài xõa, anh còn mang theo guitar. Tôi ôm anh và khóc.

Hình như rất lâu, rất rất là lâu, sau hai mươi tuổi, tôi đến Ba Lê (Paris). Vào một tiệm bán guitar thùng. Gỗ gì đấy màu nâu, tôi có biết gì đâu, tôi vào vì người chủ gảy bài Bang Bang của Cher. Bài này tiếng Việt là Khi Xưa Ta Bé. Nghe xong tôi đi mua một chiếc bánh Croissant nho khô nhâm nhi. Tôi nhìn thấy những chàng trai Pháp vào tiệm mua bánh với bạn gái. Mua rồi, trả tiền, cầm túi bánh, lại còn mở cửa cho người yêu đi ra. Mùa đó là mùa hè, mà tôi thấy mát mẻ lạ.

Tôi chờ đêm để đi Champs-Élysées. Tôi nghĩ đại lộ là ví dụ hùng hồn nhất cho danh phong Kinh Đô Ánh Sáng của Ba Lê. Những quán nối nhau, đèn giăng rực rỡ, vùng bộ hành thênh thang mà tấp nập. Tôi đi như ngập trong tiếng người, trong ánh sáng, trong dập dìu nhân sinh vô ưu tư. Cho đến khi tôi đến Khải Hoàn Môn và dòng đời vãn đi. Tôi vẫn bối rối vì Ba Lê yêu kiều xôn xao ấy. “Một cuộc hội hè miên man” (Ernest Hemingway).

Tôi còn nhìn thấy tháp Eiffel cũng rực đèn và sông Seine lấp lánh. Bãi cỏ xanh sau tháp, ban ngày đông, ban đêm cũng đông. Có cô gái tóc dài, vàng óng, mắt xanh, đầu trên gối một chàng trai, cũng mắt xanh, tóc vàng, họ cùng nhau nhìn tháp Eiffel. Tôi cảm thấy tình yêu của họ. Và mùa hè lại mát lành trong tôi.

Tôi chẳng ở Ba Lê lâu để ngắm đủ và cảm hết, tôi rời Ba Lê chiều mưa nhè nhẹ. Sân bay lại có những tình nhân che dù, khoác áo cho nhau. Tôi nghĩ tôi sẽ không nhớ nhiều một Ba Lê phồn hoa, mà tôi sẽ giữ hoài ấn tượng về một mùa hè vị Croissant nho khô và hương cỏ ngai ngái thoang thoảng, một nơi chốn tình tứ. Dù như thế thì tôi lại nhớ một người, và trên máy bay, tôi lại khóc.

Trước khi đến Nữu Ước (New York), tôi cắt tóc. Rất ngắn. Lúc đi tôi mặc jacket da đen, nón len, jean bạc, kéo va li bị hỏng bánh xe, kêu ken két. Người bạn cười tôi, nhất định là muốn gây sự chú ý đây. Tôi gật. Nhưng ở Nữu Ước thì có biết bao sự nổi bật, một đứa con gái tóc ngắn, ăn mặc bụi bặm, và một chiếc vali ồn ào, thì có sao đâu nhỉ.

Việc đầu tiên chúng tôi làm khi đến Nữu Ước là đi thăm mộ một người bạn. Xe chạy qua cầu Brooklyn, chiếc cầu như được treo trong không bằng những dây cáp sắt, trông xa thì ngỡ mảnh như mành, trên cầu lại ngỡ như là trong lưới cá. Cầu rất dài, xe rất đông. Và tôi càng thấy rõ cái cảm giác mắc cạn. Khi hai bên là trời nước xanh biếc, bao la, còn mình bị giam trong chiếc xe bé nhỏ, mắc kẹt giữa đường chật chội.

Sau khi thăm bạn chúng tôi đi tàu sang chỗ tượng Nữ Thần Tự Do (Statue of Liberty). Nữ thần oai phong, gương mặt cương nghị, tay phải giương đuốc lửa tay trái ôm bảng luật, hình như khắc ngày quốc khánh nước Mỹ. Người bạn đã mất của tôi, tro đã được thả xuống dòng sông bên chân tượng. Tôi từng nói với bạn về cảm giác “kẹt xe” kia, bạn bảo tôi, vì thế mà Nữu Ước có Nữ Thần Tự Do đấy. Để sự rộng mở và mạnh mẽ của nàng tiếp sức cho người ta trong dòng đời đã hẹp hòi lại còn cuồn cuộn kia.

Chúng tôi đến Broadway. Mười hai giờ đêm mà vẫn đầy đèn, đầy người, đầy xe. Tôi choáng ngợp, rồi thích thú, rồi nhớ đến cái tên Thành Phố Không Ngủ của Nữu Ước. Những bảng đèn nhấp nháy và như chất chồng chất lớp lên nhau, những chiếc xe taxi vàng vụt ghé vào vệ đường bắt khách rồi vụt đi, những con người ăn to nói lớn bước đi hối hả. Cái rộn ràng thô ráp quá, nhưng sức sống thì nồng nàn đến ngây ngất.

Buổi sáng trước ngày về tôi một mình đi xe bus vòng quanh Nữu Ước. Xe có hai tầng, màu đỏ tươi, du khách lên nườm nượp. Một cô bé khoảng mười lăm, tóc ngắn còn hơn tôi, nhưng mặc jean cổ điển và áo thun cũng đơn giản. Cô làm quen với tôi trước, kể chuyện cô sắp dọn về ở Manhattan. Tôi tỏ ý ngưỡng mộ thì cô nói vì bố mẹ cô vừa mất trong tai nạn xe nên cô dọn về sống với ông bà. Tôi chưa kịp buồn thì cô lại nói cô sẽ không sao, vì cô là Newyorker. “It will pass when we move on!” Cô nói và tôi khắc vào lòng ánh mắt long lanh của cô.

Rời Nữu Ước, tôi gọi cho anh ngay khi vừa xuống sân bay…

Hình như thời gian đã dừng lại. Tôi nhớ hình ảnh một vòng xoay lớn im lìm trong sương, bóng mờ in trên mặt sông cũng êm êm lặng tờ. Tôi nhớ “cuộc hội hè miên man” của Paris và những tình yêu trong vị bánh ngọt, hương cỏ, bụi mưa…Tôi giật mình khi hình như đã thấy, và thấy rất rõ, người con trai áo jacket đen, tóc dài, đàn guita để trong túi khoác trên vai. Và tôi đã khóc.

Nhưng bây giờ thì tôi không khóc. Và thời gian vẫn đi, như thật ra nó chưa từng dừng lại, mà chỉ có tôi đã tự giam mình.

Thời gian thậm chí còn chạy nhanh hơn, khi tôi vừa nghĩ đến Nữ Thần Tự Do, vừa nghĩ đến cô bé mồ côi, vừa nói ngắn gọn trong điện thoại, “Chào anh, đã lâu không liên lạc, em đồng ý làm bạn của anh!”

Hết.
Lady Vịt- we’re once innocent!

Kết quả chọn nhóm tóm tắt phim “You’re beautiful”

Xin cảm ơn và chúc mừng các bạn

–         junkisarang

–         lip_gloss

–        sweet70

–         taekyung-minam

(nick tại KST)

Các bạn sẽ cùng giúp Ginko trong việc tóm tắt phim “You’re beautiful” từ tập 5 đến tập 16.

Thú thật là tôi hơi thất vọng với số lượng khách có ý định hợp tác dự án này. Những tưởng sẽ có đông bạn có hứng thú với việc sở hữu một món quà lưu niệm chính hiệu từ bộ phim mà họ yêu thích (dựa vào mức độ nổi tiếng của phim, ít ra là tại KST). Quả thật là lượt truy cập đến blog rất đông trong mấy ngày vừa qua, nhưng số bạn có ý định tham gia thì không nhiều, vỏn vẹn chỉ có … 4 bạn (không kể mấy bà bạn già của tôi vào góp vui và chuyên gia Tinysun ngỏ lòng hảo tâm).

May mắn thay số ứng viên cũng cao hơn kết quả dự định ban đầu là chọn 3 bạn, và các bạn đều có khả năng viết tốt ^^. Tuy vậy lại lâm vào tình thế khó xử không biết từ chối bạn nào nên tôi quyết định sẽ hợp tác với cả 4 bạn. Thời khóa biếu cụ thể và tặng phẩm cho từng bạn sẽ được trao đổi trực tiếp qua email.

Một lần nữa xin cảm ơn các bạn và mong sớm được đón đọc những bài tóm tắt phim.

Tặng phẩm của phim You’re beautiful

Thời gian tới chắc tôi sẽ không có thời gian cập nhật blog thường xuyên, không muốn để blog hoang vắng cũng như để giữ lời hứa tôi đã đề cập trong những tin tức về bộ phim truyền hình “You’re beautiful”, tôi muốn nhờ một số bạn có khả năng viết tốt làm tóm tắt nốt các tập phim còn lại, tức là từ tập 5 đến tập 16.

Tôi sẽ tặng các bạn giúp tôi phần tóm tắt này một số đồ lưu niệm của You’re beautiful mà tôi đang có trong tay, hầu hết là từ những tặng phẩm trong bộ DVD Director’s cut.

Tặng phẩm chỉ có 3 nhóm nên tôi có dự định nhờ 3 bạn viết nốt 12 tập còn lại, mỗi bạn sẽ phụ trách 4 tập. Tặng phẩm gồm:

Read the rest of this entry