Blog Archives

Romance is a bonus book

Một làn gió mới đầu năm cho những ai yêu rom-com Hàn, ít nhất là cho đến tập 5 đang phát sóng thì Romance is a bonus book đã mang tôi trở về với những cảm xúc xem phim Hàn ngày nào. Một câu chuyện nhẹ nhàng lẫn vào những trắc trở của cuộc sống gia đình và một tình yêu đau đáu ngọt ngào.

Kịch bản thì không có gì to tát, chị gái Lee Na-young (37 tuổi trong phim) sau 11 năm kết hôn và hy sinh sự nghiệp nghề quảng cáo đang thành công của mình, 7 năm nghỉ việc ở nhà trông con thì ly dị chồng (chồng ngoại tình, công ty của chồng phá sản). Một mình nuôi con, tài chính kiệt quệ, mất nhà, chị lăn lộn nộp hàng trăm cái đơn xin việc, trải qua mấy chục cuộc phỏng vấn nhưng đều bị từ chối do đã già, lại nghỉ việc đến 7 năm trong cái ngành marketing luôn đòi hỏi cập nhật và năng động. Tất cả những sai lầm khi chị bước vào cuộc hôn nhân với tay chồng chẳng ra sao ấy hình như đã được báo trước ngay từ cảnh mở màn phim, khi chị làm một cô dâu chạy trốn khỏi đám cưới của chính mình nhưng rồi vẫn nhắm mắt đưa chân trở lại. Những nuối tiếc ấy, mà sau này khi nhìn lại, chúng ta những người ở độ tuổi 30, 40, thậm chí 50, 60 có lẽ vẫn luôn đặt câu hỏi, giá như lúc đó chúng ta quyết định khác đi, nếu chúng ta dũng cảm hơn thì cuộc sống sau này của chúng ta có khác đi không?

Chị gái chấp nhận giấu kín bằng cấp và quá khứ thành công lúc trước để được nhận vào làm chạy chân tạp vụ trong công ty phát hành sách mà cậu em thân thiết đang làm. Dĩ nhiên chị giấu cậu em khi nộp đơn xin việc vào công ty. Đến lúc này cậu em mới biết chị đang phải đối mặt với chuyện gì.

Read the rest of this entry

High Kick 3 – Chân tình khoảng khoát

Tôi không thích bộ High Kick 1 xằng xí với mấy nhân vật vô duyên nhằng nhèo. Tôi ghét sự hời hợt của tính cách nhân vật trong đấy, ghét sự bất lịch sự của họ, ghét luôn sự cong cớn những nhân vật già mà chưa nên nết, ghét nốt mấy chiêu hài toilet humour nhan nhản. High Kick 1 chỉ có một ưu điểm duy nhất là nó… nhảm-một cách mới mẻ đối với phim Hàn, còn lại thì không có giá trị gì mấy. Xem được vài tập tôi đành quay qua xem phần 3, vì đọc thấy phần 3 ế hơn rất nhiều so với hai phần còn lại. Chính vì thế High Kick 3 tính ra là một bất ngờ đối với tôi, nhân chuyến đi dài tôi cần cái gì đó để cười trong mấy đêm mất ngủ nên đã “liều mình” để xem cho bớt buồn, thể loại phim không dài và không phải là hài kịch, vì tôi vốn rất ghét hài kịch sân khấu ^^.

Câu chuyện kể về 2 gia đình hàng xóm. Gia đình thứ nhất gồm tiểu gia đình của người chị gái mới phá sản nên phải trốn nợ chuyển về nhà của hai cậu em trai ở. Người chị điềm đạm (Yoon Yoo-sun) có chồng là Ahn Nae-sang, một con trai Ahn Jong-suk (Lee Jong-suk), một con gái Ahn Soo-jung (Krystal Jung) cãi nhau như chó mèo. Cậu em trai kế Yoon Kye-sang (Yoon Kye-sang)lành tính làm bác sĩ thiện nguyện, cậu em út Yoon Ji-sub (Suh Ji-sub) nóng tính làm giáo viên thể dục ở trường trung học.

Gia đình thứ hai có một cặp chị em họ, người chị là cô giáo ngữ văn hiền lành Park Ha-sun (Park Ha-sun), người em là học sinh thông minh Kim Ji-won (Kim Ji-won). Bên cạnh đó còn có một cô gái ở nhờ Baek Jin-hee (Baek Jin-hee) và một người thầy ngoại quốc Julien Kang thuê nhà trong tình huống bất đắc dĩ.

Điều quan trọng ở hai gia đình đó là họ có chung một căn hầm trú ẩn từ chiến tranh để lại, vì vậy họ thân nhau hơn các gia đình khác. Cái hầm trú ẩn thì vô lý thôi rồi, dân xây dựng coi phim này thể nào cũng cười vào mũi đạo diễn về cái hầm đấy, nhưng kệ, đây là phim chứ chẳng phải đời, họ quay trong trường quay nên làm gì có kết cấu móng miếc, họ chỉ biết hai nhà có cái hầm thông nhau để mấy nhân vật chọt qua chọt lại thôi. Một điểm sáng tạo để mở rộng câu chuyện ra hai gia đình thay vì chỉ một gia đình là trọng tâm như phần trước.

Nói về tính cách nhân vật thì tôi sẽ nói một cách khách quan trước khi đi vào nhận xét chủ quan. Khách quan thì tôi thích tính cách của những nhân vật trong phim ở tính độc lập, tính dung hòa. Nếu phần 1 là quan hệ của những nhân vật ăn bám và cho ăn bám làm nền câu chuyện thì phần 3 này quả thật là một tiến bộ nhờ thay biên kịch. Tuy vẫn chưa phải loại bỏ triệt để nhưng hướng đi trọng tâm của phim không phải khoét sâu vào mối quan hệ ăn bám để làm hài nữa. Biên kịch và đạo diễn biết cách hài dựa trên hoàn cảnh hơn khi đẩy nhân vật của mình vào thế khó hơn để họ tự tìm đường đi cho mình.
Read the rest of this entry