The beauty inside. Vẻ đẹp bên trong

The beauty inside. Vẻ đẹp bên trong.

Một cái tựa phim làm nức lòng tôi, trong thời buổi hình thức bề ngoài có thể hóa thành tiêu chuẩn chọn vợ làm đàn ông bỗng dưng từ hay hóa dở, hay là khổ sở hơn thế nữa, vài chị em phụ nữ tự hành hạ mình đốt cả tiền lương tháng vào váy áo son phấn và giận trời giận đất bởi chẳng mua được một tuýp kem dưỡng cỏn con. Vật chất chỉ nên là sự điểm xuyết cho một cuộc đời đa dạng, nhan sắc lụa là chỉ nên là sự phù phiếm trong giới hạn. Cái còn lại vĩnh viễn cho một tình yêu không hối tiếc, và cũng chính là ý nghĩa bất biến của một đời người: cái đó chính là The beauty inside- vẻ đẹp bên trong.

Người đàn ông có thể yêu bạn dù bề ngoài của bạn có tàn tạ đổi khác đi, người đàn ông không nhận ra bạn vì bạn đẹp mà bởi vì những cử chỉ và cá tính bộc lộ qua đó của bạn, người đàn ông này mới là người bạn nên lấy làm chồng. Và anh chồng này sẽ là anh chồng hạnh phúc nhất trên đời vì anh ta quá khôn ngoan- khi đặt nền tảng hôn nhân trên tình yêu lấy gốc rễ từ giá trị nội hàm.

Vẻ đẹp bên trong- không khó để nhận ra, nhưng có lẽ không dễ gì để nhận đủ sự chú ý và tôn trọng nó xứng đáng có. Cho nên đời người cứ tự làm mình hóa ra bức bối, tội nghiệp là đây.

Nhưng nam chính Seo Do Jae của phim này đã luôn luôn nhận ra cô gái của anh ấy- cô Han Se Gee. Cô Han mỗi tháng lại mắc một kiếp nạn- bị hóa thành một người khác trong thời gian một tuần lễ. Cuộc đời không dễ dàng dù cô là nữ diễn viên sáng giá. Nhưng cuộc đời đã đem cô tới với chàng trai mắc chứng không nhận biết được khuôn mặt. Cuộc đời sắp đặt chuyện khó khăn cho đôi bên, nhưng cũng nhờ đó mà nên một mối duyên tuy oái ăm mà lắm giây phút ấm lòng. Khi người đàn bà tự hỏi, anh ấy nhận ra mình sao? Và người đàn ông kia có thể xuất hiện ngay lúc cô mang dáng vẻ kém hấp dẫn, nhìn thẳng vào cô và gọi đúng tên cô- Tôi nhận ra em, tôi biết đây là em.

Phim xem loáng thoáng hai tập đầu tiên vì nó mắc chứng dông dài của Kdrama. Nhưng tài diễn của Lee Min Ki vai Seo Do Jae, và Seo Hyun Jin vai Han Se Gee đã cứu vãn tất cả. Lee Min Ki diễn gương mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt biến hóa rất tự nhiên và biểu cảm càng nhuần nhuyễn hơn nữa. Seo Do Jae hiện ra vừa đơ vừa quái gở, nhưng khi cần phũ phàng thì đủ phũ phàng, cần hoang mang thì đủ hoang mang, cần sự lãng mạn nam chính ngôn tình kiểu vừa dính thính vẫn còn tỉnh lắm- thì vẫn đủ ngọt ngào trong cái nhìn chỉ trao cho riêng em.

Seo Hyun Jin, giống như Gong Hyo Jin (a cả hai cùng có tên Jin), đều là những nữ diễn viên tạo ra bản sắc cho nhân vật- hay là nói vai diễn đó trở nên đặc biệt đáng nhớ bởi nó do hai cô Jin này diễn. Cái thậm xưng, tưng tửng vào tay ai sẽ hóa thành lố lăng, căng thẳng. Nhưng vào tay họ thì hóa thành dễ thương, mượt mà. Sự yếu ớt nhi nữ thường tình vào tay ai sẽ hóa thành não nề, thê thảm; hoặc là nhàm chán, tàng tàng mấy phút khóc than. Nhưng vào tay họ thì nó vừa đủ mềm mại cho người ta thông cảm, mà nó lại vừa phải cho người ta không bị ngán ngẩm bánh bèo. Hai cô Jin diễn thì nhân vật có bị đời chơi khăm, chơi khó đến đâu, trong nỗi sầu cũng lưu lại ánh sáng, lưu lại sự lạc quan ngầm. Cái duyên của hai cô là làm giàu cho nhân vật, giàu về mặt biểu cảm, giàu về mặt khiến cho khán giả cứ có chút gì trông đợi nơi họ- cô gái này bây giờ coi vậy chứ chắc sau sẽ làm chuyện gì bất ngờ… Và đặc biệt là cả hai cô Jin đều có nụ cười rất rực rỡ và cách thả lời thoại rất rõ ràng với tông giọng sáng, trong.

Sự kết hợp của Lee Min Ki giỏi diễn hài lạnh, và Seo Hyun Jin biết khuấy động không khí- chỉ cái này thôi thì đã không uổng phí công tôi ngồi xem hai tập đầu The beauty inside.

Ngoài ra thì có vài sự gài gắm nhưng chưa thấy gì là có đột phá cho lắm, khả năng rất cao là phim sẽ không có vai phản diện. Seo Do Jae có cô em gái đang lăm le làm gì đó bất lợi cho ông anh đã có sẵn bất hạnh của mình. Nàng lại đụng độ chi với Han Se Gee và dính bẫy tình với anh bạn của Han- anh này dự tính làm tu sĩ mà chắc sau khi cua cô tiểu thư chướng khí này thì hết tu được rồi. Seo Do Jae có anh thư ký tận tình kèm cặp mà bản mặt anh lại có nét ranh ma ngầm- có lẽ anh sẽ đâm sau lưng giám đốc của mình chăng?

Mà có lẽ đôi chính cũng dính sao quả tạ quá sức tưởng tượng rồi, nên thôi mấy nhân vật vòng quanh chỉ gây biến cố thanh thanh nhanh gọn, dành thời gian cho tình yêu nội hàm đơm hoa kết trái chăng?

Qua hai tập đầu thì phim không hẳn là sự đột phá ghê gớm gì, ngoại trừ cái tựa phim điểm ngay một vấn nạn thời đại và giải pháp cần kha khá thời gian để tu bổ ý thức. Nhưng phim vẫn nhức nhối ở chỗ anh giám đốc mặt gỗ cứ gặp cô diễn viên biến hình là anh nhìn đắm đuối, rồi bỏ cả công ăn chuyện làm mà đi điều tra sự thật về cô. Còn cô ấy thì bắt ngay thóp của chàng: à, anh nhận ra tôi sao, thế thì anh mắc chứng mù phân biệt gương mặt. Phim đắt ở chỗ rổ rá gặp nhau cạp lại vừa đẹp, cái khiếm khuyết khó khăn của người này sao lại vừa hay vừa khéo bổ sung cho người nọ và ngược lại. Tình yêu diễn ra trong cảnh hài hước đôi ta chẳng thể nhìn nhau mà yêu ngay cái nhìn đầu tiên, nhưng tình yêu ấy lại là điều kỳ diệu đầy sức khích lệ- khi sự thật là, ta cũng chả thấy phiền gì đâu, ta yêu nhau vì dù mặt mũi thân hình có hóa ra kinh khiếp thế nào, ta vẫn biết được đó là tình yêu của đời ta thể hiện qua những cử chỉ lời lẽ thái độ đến từ nội tâm bên trong của đằng ấy.

Một tình yêu làm ấm lòng. Khuyết điểm không nhất định làm em mất đi giá trị của mình, khuyết điểm có khi lại là lý do cho em tìm thấy người có gía trị thực sự xứng đáng với em đó.

Tôi hóng hai tập tiếp theo của The beauty inside.…

Posted on October 4, 2018, in Giới thiệu phim, Kdramas. Bookmark the permalink. Leave a comment.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: