Prosecutor Princess – miền thương nhớ

null

Prosecutor Princess (검사 프린세스)
Thể loại: tình cảm
Số tập: 16
Đạo diễn:   Jin Hyuk (Brilliant Legacy; Painter of the Wind; On Air)
Biên kịch:   So Hyun Kyung (Brilliant Legacy; That Woman)
Diễn viên: Kim So Yeon, Park Shi Hoo, Han Jung Soo, Choi Song Hyun

Nỗi nhớ – nhạc sĩ Phú Quang, ca sĩ – Thanh Lam

Nỗi nhớ dâng đầy trong em, một nỗi nhớ “tưởng như máu trong tim đông đặc”
Một nỗi nhớ cứ “dâng đầy, dâng đầy”
…………………
Có kỳ lạ không khi tôi nói cái nỗi nhớ dày vò liên tu bất tận tâm hồn tôi gần cả tuần nay là giành cho Prosecutor Princess. Nỗi nhớ không giành cho một nhân vật cụ thể nào, không chỉ là nàng công tố viên đáng yêu mạnh mẽ, cũng không chỉ giành cho chàng luật sư bảnh bao bí ẩn mà là nỗi nhớ về một thứ tình cảm kỳ lạ mạnh mẽ và ào ạt tôi có được khi đắm mình trong tâm trạng của những nhân vật trong Prosecutor Princess.
Tôi không xa lạ với những sự thăng hoa về cảm xúc mà phim truyền hình Hàn Quốc đem lại. Và tôi cũng đã nhiều lần vật vã vì yêu mến một bộ phim. Thế nhưng với Prosecutor Princess, cái cảm giác này khiến tôi kinh ngạc vì nó quá dào dạt, cứ tuôn chảy không ngừng, và nó khó hiểu vì tôi vẫn chưa thể lý giải được tại sao tôi lại quay cuồng đến vậy. Nhân vật không có thật, chuyện tình của cặp đôi chính cũng y như lời bài hát trong phim, một chuyện tình đẹp và chỉ có trong tiểu thuyết, trong phim. Thế nhưng phải chăng những gì mà cảm xúc đem lại là giả dối?
Không, cái cảm xúc đó nó nguyên thủy, trọn vẹn, và chân thành.
Và phải chăng sự chân thành khiến trái tim người ta rung động?
Có phải những gì Prosecutor đem lại thật là kỳ diệu cho tâm hồn của mỗi khán giả yêu bộ phim này không?

—-

Đoạn trích trên là sau khi Prosecutor Princess kết thúc được 1 tuần, nỗi nhớ khiến tôi phải lao vào viết vội vàng mấy dòng rồi gửi lên KST chia sẻ. Giờ đã gần 1 tháng sau khi hết phim, Prosecutor Princess không còn là nỗi nhớ cồn cào gấp gáp nữa mà là cả một nỗi vấn vương quyến luyến trong một miền thương nhớ với một tình cảm rất đỗi dịu dàng.

Prosecutor Princess không phải là một câu chuyện trinh thám nên đừng hy vọng vào những vụ án gay cấn cùng các bước phá án và tranh cãi biện hộ gay gắt trước tòa của các vị luật sư và công tố áo chùng nghiêm nghị.

Cũng không hẳn là một câu chuyện về nghề tư pháp nên đừng nhăn mặt nếu bạn có kỳ vọng vào một sự nghiêm túc và chính xác đến từng dấu chấm dấu phẩy những gì mà phim phản ánh lại về môi trường làm việc khô khan ấy.

Cũng chẳng nhằm mục đính tung hô “Love conquers all”. Mặc dù rõ ràng bộ phim cũng nhắm đến điều ấy nhưng bản thân bộ phim chẳng cần phải gồng mình lên để truyền tải, vì đó là điều khán giả tự cảm thấy được, tự thấy mọi việc nó bắt buộc phải như thế, nó là chuyện tất lẽ phải thế, như con người cần oxy để thở vậy.

Prosecutor Princess là câu chuyện trưởng thành của một con người. Ừ thì dĩ nhiên drama nào mà chẳng cố gắng thể hiện quá trình trưởng thành của nhân vật. Nhưng tôi nói đến đây là sự trưởng thành của một con người thật sự! Bởi vì nhân vật ấy hiện hữu ngay trước mắt tôi, sống động và trọn vẹn, một người thật chứ không phải là một nhân vật nữa, dù rằng đó chỉ là một nhân vật của một bộ phim trong thế giới Kdrama, nghĩa là một thế giới bạn phải chấp nhận đây đó những tình tiết vô lý không có trong đời thường.

Prosecutor Princess là một câu chuyện tình yêu cuồn cuộn cảm xúc, lúc thì dịu dàng êm ả, lúc thì hối hả cuốn phăng người ta đi. Tôi trân trọng và yêu quý Prosecutor Princess, chỉ là một bộ phim với những tình huống không có thực nhưng đã đem đến cho tôi những rung cảm nguyên sơ nhất của một con người. Bạn biết không, tôi có cảm giác tương tư với phim này đấy. Yêu và nhớ, khóc và cười, đau khổ rồi lại hạnh phúc, và cái cảm giác êm ả thanh bình cứ vương vấn mãi với những cung bậc tình yêu mà những con người thật trong phim đem lại cho tôi.

1. Họ đã gặp nhau như thế nào?

Beware of spoilers!


Một buổi lễ tốt nghiệp long trọng và quy mô, các công tố viên tương lai vinh dự lên nhận giấy tốt nghiệp và nhận sự bổ nhiệm công việc mới. Cái tên Ma Hye-ri được xướng lên, và điều đầu tiên người ta thấy và nghe là một đôi giày cao gót điệu đà phát ra những tiếng cộp cộp đầy kiêu hãnh trên sảnh đường trang nghiêm.

null

null

Ma Hye-ri, công tố viên vừa mới nhoẻn cười chụp hình tốt nghiệp với mọi người xong đã nước mắt ngắn dài than thở với người phụ trách buổi tập huấn của các công tố viên mới, xin phép được vắng mặt vì mẹ phải đi cấp cứu ở bệnh viện. Vừa mới nhận được sự đồng ý, cô nàng quay ngoắt đi cởi bỏ lễ phục để lộ một chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát người đầy khiêu khích.

Và rồi cô vùn vụt lao trên đường trong chiếc xe Audi màu đỏ chói chang.

null

Bố Ma Sang-tae của cô đang tức giận la hét trong bệnh viện vì bỏ lỡ cơ hội chụp hình tốt nghiệp với công tố viên Ma Hye-ri, còn mẹ thì cứ im im tảng lờ không nói rõ nguyên nhân bị ốm.

null

Hóa ra mẹ thông đồng với cô để giúp con gái yêu đi dự buổi đấu giá giày dòng Grace, một hoạt động trong lễ ra mắt của nhãn hiệu Gioberni tại Hàn Quốc.

null

null

Hye-ri biết đến chuyện này qua sự giới thiệu của Yoona, người bạn thân của cô đồng thời là chủ tiệm một cửa hàng thời trang cao cấp. Yoona đã đặt khách sạn cho cả hai ở khu trượt tuyết nơi sẽ diễn ra buổi đấu giá này.

null

Khu trượt tuyết, một chiếc xe cũng vừa mới tới nơi khi Hye-ri xuống xe, công tố viên Yoon Se-joon và người phụ tá đến khu trượt tuyết vì một vụ án nào đó.

null

null

Tuy nhiên anh hành động mà chưa thông qua cấp trên nên đồng nghiệp của anh, công tố viên Jin Jeong-seon phải tỏ ra bênh vực khi bảo lại với sếp là Se-joon đã theo vụ này đến cả 3 năm nay. Có vẻ có điều gì đó khiến cả hai đều tỏ vẻ bối rối khi nhắc đến vụ án này.

null

null

Hye-ri tung tăng đi trượt tuyết, camera cho thấy hình như có ai đó đang theo dõi cô kèm theo lời nói qua điện thoại “Đúng như dự tính, cô ta đã đến khu trượt tuyết trước”. Quay trở về lại xe, Hye-ri hoảng hồn la ầm ĩ khi thấy có người trộm đồ trong xe của mình, đuổi theo không kịp cô thất thểu quay về xe thì thấy mất hết cả tiền bạc, thẻ tín dụng lẫn điện thoại. Không dám báo ngay cảnh sát vì sợ nếu báo về nhà thì bố sẽ biết cô trốn tập huấn mà đi chơi, Hye-ri đi vào yêu cầu nhận phòng khách sạn, được thông báo là đã có người nhận phòng. Hye-ri hớn hở tưởng là Yoona đã đến nơi, chạy lên đập cửa rầm rầm.

null

Chỉ để thấy một anh chàng lạ huơ lạ hoắc ra mở cửa, vẻ mặt thản nhiên như không!

null

null

– Anh là ai?
– Cô là người bấm chuông gõ cửa mà.
– À…ừ…thì đó là phòng của chúng tôi.
Ngừng một chút ngó nghiêng bên trong, hơi cười vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ
– Yoona đưa anh đến hả?
– Đâu có (tỉnh queo).
– Vậy sao anh có mặt ở đây?
– Đây là phòng tôi mà (cười một cái thấy cái lúm đồng tiền, Ginko ớ người ra!).
– Sao chứ?
Hye-ri ngạc nhiên, anh chàng lạ mặt cũng tỏ vẻ ngạc nhiên!

null

null

Hye-ri gọi điện cho Yoona, chàng lạ mặt và anh nhân viên khách sạn đứng cạnh (một anh chàng vai phụ và chỉ xuất hiện mấy phút đầu này nhưng cực kỳ đáng yêu, thích cái cách anh diễn viên này thế hiện tay nhân viên khách sạn rất buồn cười và ngộ nghĩnh).

null

Yoona một mực quả quyết rằng cô đã đặt phòng, và chưa bao giờ hủy cả, và rằng cô không tới được vì đang bận phải tiếp khách VIP. Máy quay cho thấy một cô nàng kiêu kỳ và lịch lãm đang ngồi đợi Yoona, mỉm cười khi thấy chủ cửa hàng đon đả cười với mình kiểu xin lỗi đã nói chuyện điện thoại trong khi có khách hàng.

null

Hye-ri ầm ĩ lên bảo hết bao nhiêu tiền cho nhóm khách ấy, cô sẽ trả bù lại, Yoona phải đến đây ngay. Khách vẫn ngồi chờ, mỉm cười tỏ vẻ thông cảm với chủ cửa hàng, Yoona cúp máy.

null

null

Chàng lạ mặt và nhân viên khách sạn vẫn kiên nhẫn nghe Hye-ri nhặng xị cả lên vì kế hoạch đổ bể ngoài ý muốn, thôi thì đổi phòng cho cô cũng không sao. Hôm nay là Valentine nên hết phòng !!! Vậy thì tối nay cô ngủ ở đâu? Anh lạ mặt, anh phải để phòng này lại cho cô, vì rõ ràng là bạn cô đâu có hủy phòng. Nhưng đó cũng đâu phải là lỗi của anh lạ mặt, đó là lỗi của khách sạn mà, hơn nữa anh ta trả tiền phòng rồi. Ok, vậy hết bao nhiêu tiền? Hye-ri sẽ trả anh ta gấp đôi số tiền phòng mà anh đã trả. Khi nào sẽ trả chứ? Cô vừa bị trộm khoắng sạch tiền và thẻ rồi còn gì. Vậy thì sẽ nói bố của cô chuyển tiền đến đây. À, ra là có cách, nhưng như thế thì anh lạ mặt sẽ ngủ ở đâu, vì hết phòng rồi. Chẳng nhẽ quanh đây chỉ có một khách sạn duy nhất này thôi sao, anh đi tìm chỗ khác đi chứ. Ơ thế thì cô đi đi.

Điên tiết, nếu anh không chịu đi thì tại sao anh lại cư xử như đã chấp nhận là sẽ nhường phòng cho cô chứ? Khi nào, anh ta làm thế khi nào? Không phải là anh vừa hỏi cô khi nào sẽ trả anh gấp đôi, rồi hỏi cô có tiền mặt không là gì? Đâu mà, anh ta chỉ nghĩ có khi cô quên mất là cô đã bị mất hết tiền nên nhắc cho cô nhớ vậy thôi !!!

null

Hye-ri !!!

null

Ginko cũng sửng sốt với thói nói càn của anh này !!!

null

Anh nhân viên khách sạn ân cần và lịch sự nhỏ nhẹ vừa mới đấy xe đựng hoa và rượu vào, lên tiếng rất đúng lúc
– Thưa qúy khách, quản lý của chúng tôi bảo sẽ tìm phòng cho cô quanh khu này.
Hye-ri hớn hở – Quanh đây có khách sạn sao?

Anh nhân viên cười rất lịch sự, vẫn rất ân cần “không phải là khách sạn, mà là nhà nghỉ ạ”

“NHÀ….. NGHỈ?”

“Chắc chắn không phải là lỗi của khách sạn nhưng vì hoàn cảnh của cô khá thê thảm nên ….Tôi đã chuyển lời xong, tôi xin phép ra ngoài”. Vẫn rất nhỏ nhẹ, lịch sự và thân thiện, anh nhân viên rút lui.

Hye-ri đứng sững như trời trồng, (!ZT/()§Z/U*%Z, bọn họ nghĩ bọn họ là ai mà bắt cô phải ở motel chứ? MOTEL, thật không thể tưởng tượng nổi.

Chàng lạ mặt
– Cô có muốn dùng chung phòng không? Tôi không thể để lại toàn bộ phòng lớn cho cô nhưng có thể để cô ngủ lại đây.
– Anh đang nói cái gì vậy?
– Nếu cô không có chỗ nào đi, tôi nghĩ tôi có thể chia phòng với cô.
– Không phải anh đang chờ bạn gái sao? chỉ vào chỗ hoa và rượu vừa mới đem vào.
– Tôi … đang đợi… một cô gái.

null

null

Hye-ri sốc, “Anh điên sao” rồi cun cút kéo đồ đạc của mình ra khỏi phòng, còn ngoái đầu lại nhìn với vẻ không thể tin được. Chàng lạ mặt nhìn theo, mỉm cười, đôi mắt một mí cũng hấp háy cười, Ginko thấy nụ cười này duyên lạ lùng ^^.

null

null

null

Thế là tò mò theo dõi tiếp.
—————–

Đoạn đối thoại ở khách sạn khu nghỉ mát chỉ là một trong những cảnh thoại đơn giản nhưng hiệu quả trong việc khắc họa tính cách hai nhân vật chính của Prosecutor Princess, và đây cũng là lý do tại sao tôi lại chú ý đến nó ngay từ tập 1, dù chưa phải là đã mê thích ngay lúc ấy nhưng sự ngộ nghĩnh trong đối thoại đã bật lên ngay một sức hút của hai nhân vật chính.

Ma Hye-ri, giàu có và tiêu tiền như nước, hở một chút ra là tiền, tiền. Nhưng cô gái này khác với các nhân vật nữ nhà giàu khác, tôi không thấy thói kiêu căng hợm hĩnh của kẻ lắm tiền ở nơi cô. Từ đầu tập 1 cho đến đoạn thoại trên, và cả sau này, Hye-ri chưa bao giờ có ý nghĩ rằng tiền có thể mua được tất cả. Cô chỉ đơn giản là đề cao đồng tiền, mọi thứ phải sòng phẳng, và tiền là thứ quy ra dễ dàng nhất. Đề nghị lấy tiền bù vào thiệt hại của bạn nếu bạn bỏ khách mà đến với mình, đề nghị lấy tiền trả gấp đôi giá trị thực để được ở cái phòng này. Sau này ở tập 2 lại còn hỏi In-woo cần bao nhiêu tiền để trả cho sự thông đồng giữ bí mật của anh về việc cô trốn tập huấn đi trượt tuyết. Mọi thứ dưới con mắt của cô đều là sự sòng phẳng và rạch ròi chứ không phải là kiểu khinh khỉnh bố thí của kẻ lắm tiền, và đó là điều đầu tiên tôi thấy thú vị ở Hye-ri, kích thích trí tò mò muốn tìm hiểu tiếp xem cô gái này là người thế nào.

Chàng trai lạ mặt, mà đến giờ thì ai cũng biết đấy là Seo In-woo, hoàn toàn thu hút sự chú ý của tôi. Cần lưu ý là tôi chưa hề biết đến Park Shi-hoo là ai trước phim này, khi giới thiệu phim trong mục điểm phim tháng 3 và 4 tôi cũng chỉ lướt qua gương mặt của anh trên poster, đọc vài dòng giới thiệu nội dung phim trong đó chỉ đề cập về Hye-ri, không hề nhắc tí gì đến nhân vật nam. Nói cách khác, tôi cũng hoàn toàn mù tịt về Seo In-woo chàng lạ mặt ở tập 1 này như Hye-ri vậy. Có điều trong khi người bình thường tò mò về anh chàng này ngay chỉ từ lần chạm trán đầu tiên thôi, thì Hye-ri phớt lờ những thắc mắc ấy, cứ cư xử đúng theo kiểu Hye-ri.

Để xem, người lạ mặt lấy phòng khách sạn trong khi bạn mình khăng khăng nhất mực là không hủy phòng, phải tôi thì tôi đã đòi găp quản lý khách sạn chứ đâu để anh nhân viên kia tiếp mình, dù là anh ta có ân cần nhỏ nhẹ mấy đi nữa. Chưa hết, người lạ mặt nói chuyện với mình cứ cái kiểu trỏng trỏng nửa như thân quen nửa như trêu ngươi người khác, mình lại còn xém chút nửa tưởng anh ta nói thật. Muộn hơn chút nữa, về khuya lại chẳng ngán ngại đòi vào chia phòng ở chung với một gã đàn ông lạ mặt, đơn giản chỉ vì muốn ngắm nghía giành lại đôi giày, chuyện xảy ra đêm khuya trong phòng tắm ngượng chết đi được mà sáng hôm sau lại còn đưa đẩy rất không ngượng mặt đòi mua lại đôi giày mà trước đó nghĩ là anh ta sẽ để dành tặng bạn gái của anh ta. Dĩ nhiên không quên chuyện tiền nong, sòng phẳng và rạch ròi mà, có điều cứ đơn giản thẳng tuột mà đề nghị và chấp nhận như thế, cũng chẳng thèm thắc mắc xem có còn cái gì sâu xa hơn đằng sau nữa không, chẳng thắc mắc tại sao anh ta cho mình vay số tiền lớn mà đến hỏi tên tuổi và địa chỉ nhà cũng không màng tới, cũng tỉnh bơ chẳng thèm hỏi tên anh ta, ghi số điện thoại vào rồi mà có thèm hỏi xem anh ta là ai đâu.

Đúng là chỉ có Hye-ri mới vậy mà.

Cũng lại chỉ có Seo In-woo mới đoán trước được cái kiểu xử sự của Hye-ri mà lái câu chuyện theo đúng ý anh muốn.

Dĩ nhiên chỉ lúc đầu mọi chuyện mới xảy ra theo đúng kịch bản dựng sẵn. Có thông minh cách mấy như Seo In-woo đi nữa thì cũng chẳng thể nào ngờ được bước ngoặt của kế hoạch. Làm sao mà mọi sự có thể yên ổn theo đúng trình tự nếu có sự tham gia của một tính cách Ma Hye-ri chứ?

Và thế là câu chuyện bắt đầu.

————-

2. Những người sống quanh họ

(sẽ sớm cập nhật)

Posted on June 16, 2010, in Kdramas, Kim So-yeon and tagged , , . Bookmark the permalink. 16 Comments.

  1. Định vào đây phát biểu về mấy bạn Bắc Hàn trên sân cỏ thôi nhưng mà đọc bài này nên bàn trong đây với bài này một chút luôn.

    Ginko định tung một seri hoành tráng về PP.🙂

    Ohanami thích Hye-ri trong phim này, thích diễn xuất của Kim So Yeon nữa. Tập 1,2 là tập cười nhiều nhất với những câu thoại ngây ngô, thẳng thắn của Hye-ri. Tuy cũng có một chút khó chịu vì thấy cô thực hiện cái gì cũng nhanh quá, không khéo nhưng dần dần cảm nhận được như vậy mới là Hye-ri.

    Đúng là không liên hệ được tính cách như Hye-ri vì dường như suy nghĩ vị thân vô tư của cô gái này lạc hẳn với những tư tưởng vị thân tính toán để liên hệ. Nhưng đúng là những tập đầu phim này đối với Ohanami khi xem hết phim nghiệm lại là những tập hay nhất. Khác lạ và mới mẻ nhiều điều khám phá về Hye-ri.

    Prosecutor Princess không phải là một câu chuyện trinh thám nên đừng hy vọng vào những vụ án gay cấn cùng các bước phá án và tranh cãi biện hộ gay gắt trước tòa của các vị luật sư và công tố áo chùng nghiêm nghị.

    Cũng không hẳn là một câu chuyện về nghề tư pháp nên đừng nhăn mặt nếu bạn có kỳ vọng vào một sự nghiêm túc và chính xác đến từng dấu chấm dấu phẩy những gì mà phim phản ánh lại về môi trường làm việc khô khan ấy.

    Cũng chẳng nhằm mục đính tung hô “Love conquers all”. Mặc dù rõ ràng bộ phim cũng nhắm đến điều ấy nhưng bản thân bộ phim chẳng cần phải gồng mình lên để truyền tải, vì đó là điều khán giả tự cảm thấy được, tự thấy mọi việc nó bắt buộc phải như thế, nó là chuyện tất lẽ phải thế, như con người cần oxy để thở vậy.

    Nguyên cái đoạn này áp đảo người đọc quá làm sao người ta còm đây.🙂 Nhưng không phủ nhận bộ phim có được thành công nhất định trong việc tạo tính tự nhiên trong nhịp chuyện. Nhưng Ohanami thích nhất đoạn này trong bài. Hehe

    Rồi giờ qua vườn phát biểu về mấy bạn Bắc Hàn như ý ban đầu thôi. ^^

  2. Thật yêu cái cách chị diễn tả đoạn lần đầu HR gặp In Woo (Hye Ri cun cút…chàng lạ mặt hấp háy cười). Đọc xong mà tim em thót lên vì tưởng tượng lại gương mặt killer của anh Park.

    Ginko cũng sửng sốt với thói nói càn của anh này !!!

    Nói càn vậy mà có người brain bird như Hye Ri tin tất tần tật đấy chị nhỉ. Mỗi lần nghĩ tới nói càn em lại nghĩ tới những đoạn hội thoại chẳng ra đầu cua tai nheo gì giữa In Woo và Hye Ri. Hai người này trời sinh một cặp nên nói càn có lẽ là ngôn ngữ của họ:
    http://www.youtube.com/user/charisnovaX#p/p/6C0642B44B2279ED/22/6Tv784SeAWo
    (xem từ 0:25)

  3. Khổ, e định đợi làm quả comment cho tử tế, cơ mà chắc là ko nổi rồi^^. E xem một mạch 4 tập đầu, cười như hâm với HR luôn. Haha, chết mất, tự dưng e lại đen tối thế này, e nhớ đoạn nàng HR trong bồn tắm, ss So Yeon cũng bảo có “tai nạn” , ss ấy bị tuột cái tấm vải che trên mình, ss còn bảo may vì mỗi PSH đứng đó nên ko ai nhìn thấy gì^^. Lộ hàng với PSH keke.

  4. Chạy vào đây, chưa biết coment gì chỉ cổ vũ cho Ginko để Ginko viết típ nhé, mong chờ những phần sau cuả Ginko

  5. Haizz, cả chiều e nghe bài Nỗi nhớ. E thích bài này do Lê Dung hát cơ, hay hơn Thanh Lam^^. Hóng phần tiếp theo. ss Ginko, fighting! (e nhớ đến cảnh HR nói fighting với công tố Jin, nhìn mặt hay hay ko chịu được)

  6. Mình là mem mới,Ginko viết bài hay thật đấy.Nhận xét rất sắc bén , rất logic và tràn đầy cảm xúc nữa chứ,hâm mộ thật.

  7. Cảm ơn mọi người đã vào động viên cổ vũ ^^. Ginko hy vọng có thể hoàn thành loạt bài về PP trước ngày 23/6 đế sau đó tập trung vào Road No. 1 ^^
    Tự đặt cho mình deadline để có động lực hoàn thành cho nhanh, nhưng cũng e là mình sẽ bỏ sót nhiều thứ.

    seihan2412, cảm ơn bạn, ghé chơi thường xuyên nhé🙂

  8. tiếc là bây jờ e mới đc biết tới nơi này
    hihi, biết rõ hơn về tình yêu của chị movall
    cái bài nỗi nhớ của chị trên KST
    nói thực mãi sau này e mới dám đọc hết
    vào thời điểm đó 2ko hề dám đọc vì sợ
    sợ mình sẽ bị kéo theo nỗi nhớ,vì lúc đó e ko mún mìn bị yếu đuối
    hihi,nhưng bây jờ thì cho nhớ thoải mái rồi
    nhớ vô tư
    vào đây càng hiểu thêm ty của c giành cho PP to lớn tới mức nào
    hihi,cảm ơn chị vì yêu pp và yêu ss Kim nữa
    đợi những fần sau của chị

  9. Bài viết hay quá Ginko ơi. Tớ biết Park Shi Hoo từ khi xem Which stars are you from? nhưng không để lại ấn tượng gì, đến khi xem các tin có nhắc đến nhưng cũng không biết là ai, sau khi xem xong tập 1 mới định hình và nhớ lại được đã từng xem phim có anh này đóng🙂. Xem xong tập 1 thì thích luôn anh í, hihi, và giờ thì đang luyện FH. Còn KSY hồi xem Thực khách không thích thì giờ lại đang lên quyết tâm xem Iris🙂.

  10. @Linhchando

    Cảm ơn em. Đọc comment của em từ hôm qua mà chưa trả lời, định lấy phần 2 làm câu trả lời, ha ha. Mà chị Ginko đúng là cứ to còi kêu ầm ĩ sẽ cố gắng cho xong trước 23/6 mà cuối cùng có được đâu. Dạo này quá bận rộn công việc và… World Cup.

    Bây giờ chị cũng qua cái giai đoạn quay cuồng vì PP rồi, cũng không có thời gian xục xạo mọi chốn mọi nơi về PP nữa, nhưng PP mãi là PP em nhỉ. Cũng hơn 1 tháng trời sau khi hết phim mới lấy lại cân bằng được đấy. Có tin gì mới về PP hay Kim So-yeon và Park Shi-hoo thì nhớ báo chị biết nha.

    @SHIMIZU

    Giời ơi sao hôm nay rồng lại ghé nhà tôm thế này, quý hóa quá bạn ơi ^^ Ôm hôn thắm thiết cái nào.

    PP, thế là hai ta lại có chung thêm một tình yêu mang tên PP, ha ha ^^

    Tớ còn chưa xem Family Honor của anh Park đóng nè bạn, 54 tập dài quá, mặc dù trên blog đã có bài về phim này rồi, nhờ các bạn khác đóng góp cả đấy.

    Kim So-yeon thì nếu bạn để ý mấy bài trước là thấy tình cảm của tớ với cô nàng thế nào rồi.

    Rảnh rỗi nhớ vào ghé vườn tớ nhá, lâu quá cứ tưởng quên mình rồi chứ🙂

  11. hihi
    đúng là cơn sang trấn thì bao jờ cũng fải đi qua
    nhưng sự đặc biệt của PP thì mãi nằm trong chúng ta
    em cũn chưa bao jờ cảm thấy hối tiếc vì những ngày tháng được sống hết mình vì PP cả
    bây jờ e chỉ muốn được tiếp tục theo dõi sự nghiệp của cả 2bạn, của PSH, của ss Kim,hihi

    http://shihoosoyeon.com/index.php

    mời ss sang forum mới của tụi em chơi nhé, 1ngôi nhà nhỏ cho những ai yêu Park Shi Hoo, yêu Kim So Yeon
    em rất thik những fần viết của chị về ss Kim
    thời gian tới bọn e sẽ bắt tay vào dự án làm quà sinh nhật cho ss Kim
    nếu có thể được em rất muốn được đem 6phần của chị viết về ss Kim vào cuốn photobook của fan,hehe,có gì ss sang chơi với tụi em nhé
    thanks ss

    • Hi em,

      Nhờ em giới thiệu, chị đã reg nick bên đấy ^^ nhưng chắc điều kiện không cho phép chị vào thăm thường xuyên đâu.
      Những hình ảnh và bài viết trên blog của chị em có thể đưa vào forum, dẫn nguồn đầy đủ là được rồi. Cảm ơn em ^^

  12. A dua theo Gin nhiều quá rồi. giờ thì mình vùi hoa dập liễu đây.
    Mình vừa xem phim này xong.Cũng do thấy Gin khen quá nên mới xem.
    Nói thật nhá , mình chỉ xem đến tập 14 là mình ngừng. Nói đúng hơn là chỉ xem đến cảnh 2 anh chị ôm nhau . Rồi thôi… hết hứng muốn xem tiếp 2 tập cuối.
    Ngoài style của anh chàng In Woo và mấy đôi giày của Ma ( mình chẳng nhớ tên gì nữa )ra thì mình k có ấn tượng mấy với phim này. Mình xem từ đầu đến tập 14 chỉ thấy thắc mắc là sao anh ấy k khóc nhiều như Tea Hee nhỉ. Nếu nước mắt anh ấy rơi nhiều hơn có lẽ mình đã thích rồi.
    Ôi.. Từ khi bị sét đánh ngang tai mình đâm ra hay so sánh người này người nọ với anh chàng ấy. Haizzzzz

    • Hì hì🙂

      PP cũng là dạng hit-and-miss đó Linh, hay với người này nhưng tệ với người kia. Ginko thích PP nhất nhì trong số các phim Hàn đã xem nhưng Ginko biết hạn chế của nó mà. Ủa mà bài viết này Mình xếp vào dạng phim mình thích nhất chứ ko phải là phim hay nhất rồi còn gì ^^

      Trời ơi trời, anh Park anh ấy khóc thế là mình đã kêu là khóc nhiều lắm rồi, khóc nhiều cỡ Tae Hee của Joo Won thì ai mà ưng cho được trong một cái phim mà nhân vật nam lăn lộn từ nhỏ tới lớn. Hồi nãy mình đọc lướt cmt mình lại tưởng bạn chê anh ấy khóc nhiều, ha ha. Đàn ông chỉ cần mắt hoe hoe đỏ vì tình thôi là mình cảm động lắm rồi, đâu cần phải nước mắt lã chã ^^

      Vẫn đang lâng lâng với OB theo kiểu lâu lắm rồi chưa hạnh phúc thế này thì Linh xem các phim nặng ký một chút để đổi tone đi, chứ xem phim tình cảm thì lại dễ so sánh với phim mình đang yêu thích, lại bị tí chút thiên vị ^^

      À, hôm qua chương trình 1 Night 2 Days mà Joo Won đang tham gia ấy, anh Kim Seung Woo (người đóng Hotelier, IRIS) gọi điện cho công tố viên Ma Hye-ri Kim So Yeon (hai người đóng chung trong IRIS), hỏi trong số các thành viên của 1N2D thì Kim So Yeon thích ai nhất, nàng trả lời dĩ nhiên là Joo Won rồi lol. Ginko nghe xong hú hét ầm ĩ, ha ha, Ginko yêu Kim So Yeon mà lị, giờ nàng ấy cũng thích Joo Won nữa thì còn gì bằng🙂

      • Sao blog của Gin k có chức năng LIKE như Face nhỉ . Mình LIKE đoạn cuối nhá ;))
        Ơ nhưng mà bạn xem ở đâu đấy . Ở KBS World có k ? Sao mình chẳng thấy những chương trình ấy nhỉ .

  1. Pingback: Prosecutor Princess « Korean FanFilm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s